Hi sinh cho đất nước thì đâu tiếc gì
Cựu nữ dân công hỏa tuyến Nguyễn Thị Khỏi kể về nhiệm vụ của mình ngày đó: “Nhiệm vụ của dân công là chuyển thương từ ngã tư Tân Hòa 1 về Bình Thủy và chuyển súng, đạn từ đó về Tân Hòa 1. Khi chuyển thương binh, lúc xuống bưng có chỗ nước tới đầu gối, có chỗ ngập ngang bụng, mấy chị em phải giơ cần gánh lên đầu để mấy ảnh không bị ướt. Có lần về đến đồng bưng của Vĩnh Lộc thì bị lộ, tụi lính dí chạy gần chết. Dân công vác súng đạn bên mình đó nhưng không có quyền sử dụng”.
|
Các bạn đoàn viên thanh niên viếng khu di tích tưởng niệm 32 dân công hi sinh - Ảnh: HUỲNH KIM ÂN |
“Hồi đó chiến tranh đâu biết ngày mai sống chết ra sao, nên tụi tui không biết sợ là gì dù biết nguy hiểm. Ba mẹ, các chú của tôi đều đi theo cách mạng. Chú tư là bộ đội đặc công đã hi sinh. Chú út bị đày ra Côn Đảo. Ba mẹ bị tù vì nuôi giấu cán bộ. Tôi là chị cả, đưa thư cho bộ đội, vừa trốn chui trốn nhủi vừa phải lo cho 4 đứa em. Lúc đó tôi 16 tuổi” - bà Phạm Thị Bèo cho hay.
Nhắc nhớ về những ngày tuổi trẻ sôi nổi hừng hực khí thế đó, bà Phạm Thị Bèo cười bảo: “Hồi đó đi dân công hỏa tuyến cực khổ nhưng rất vui. Tinh thần đứa nào cũng ngùn ngụt. Đi không sợ gì cả”.
Toàn đi bộ, đi đêm hôm, tối thui chuyển thương, vác súng đạn về thành phố, về Bình Thới, Tham Lương, Cầu Tre, Tân Sơn Nhất... Những đôi chân thiếu nữ cứ vậy dọc ngang ngoại thành. Tối tới thì tập hợp đi, thuận lợi thì 1-2h sáng về, không thuận lợi thì tới sáng. “Đứa nào cũng phải mặc hai áo để lỡ về không kịp thì lột áo ngoài chọi đi vì dính sình, người ta nghi. Mặc áo trong màu sáng làm như đi chơi về để địch không nghi ngờ” - bà cười hồn nhiên.
Giờ đây, vết đạn trên người của bà Bèo trở trời là đau nhức. “Nhưng tôi không bao giờ hối hận. Hồi đó mình còn trẻ, ông bà, cha mẹ, cô chú của mình đều theo cách mạng hết. Mình cũng đi, cũng muốn đóng góp cho cách mạng. Đi để hi sinh cho đất nước thì đâu có tiếc gì” - bà khẳng định.




