Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Hịch truyền ý chí, sóng cuốn Bạch Đằng Giang - NCET

Bằng tài thao lược kiệt xuất, ông bố trí trận địa cọc ngầm chôn vùi toàn bộ hạm đội của Ô Mã Nhi, đập tan vĩnh viễn ý chí xâm lược của đế chế Nguyên Mông.

Ninh Bình30/04/2026Nguyễn Trần Thành Công (Đoàn trường cao đẳng Kinh tế và công nghệ Nam Định)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu như lịch sử thế giới thế kỷ XIII là một bức tranh phủ màu u ám bởi vó ngựa cuồng phong của đế chế Nguyên Mông, thì Đại Việt lại vươn lên như một điểm sáng rực rỡ, bất diệt. Nơi bờ cõi phương Nam nhỏ bé ấy, ngọn cờ "Sát Thát" tung bay phấp phới, và bản hùng ca giữ nước được viết lên bằng máu, bằng sóng nước Bạch Đằng, gắn liền với tên tuổi vĩ đại của bậc "thiên tài quân sự" – Hưng Đạo Đại vương Trần Quốc Tuấn.

Sinh năm 1228 tại hương Tức Mặc (Mỹ Lộc, Nam Định ngày nay), Trần Quốc Tuấn sớm bộc lộ tư chất của một bậc vĩ nhân với văn võ song toàn, hội tụ đủ nhân, nghĩa, trí, dũng. Giữa bối cảnh vận nước ngả nghiêng trước sức mạnh hủy diệt của kẻ thù đã từng chà đạp lên bao cõi lục địa, ông được triều đình nhà Trần tin tưởng giao phó trọng trách Quốc công Tiết chế, thống lĩnh toàn quân. Bằng áng thiên cổ hùng văn "Hịch tướng sĩ", ông đã khơi dậy mạnh mẽ lòng tự tôn dân tộc, thổi bùng ngọn lửa căm thù giặc, biến mỗi người dân Đại Việt thành một chiến binh sẵn sàng "xả thân cứu nước, dẫu cho trăm thân này phơi ngoài nội cỏ, nghìn xác này gói trong da ngựa cũng vui lòng".

Năm 1288, cuộc kháng chiến chống Nguyên Mông lần thứ ba bước vào giai đoạn quyết liệt nhất. Quân giặc sau những thất bại thảm hại trên bộ, lâm vào cảnh thiếu lương thực trầm trọng, đành phải chia thủy lục rút chạy về nước. Nắm thóp được ý đồ của tướng giặc Ô Mã Nhi sẽ men theo đường sông Bạch Đằng để tháo thân, Trần Quốc Tuấn đã vạch ra một kế sách đánh chặn vô tiền khoáng hậu. Kế thừa nghệ thuật thủy chiến đỉnh cao của Ngô Quyền năm xưa, vị chủ soái đã cho vạt nhọn hàng vạn cọc gỗ lim, bịt sắt rồi đem cắm rậm rạp dưới lòng sông Bạch Đằng, chờ đợi khoảnh khắc thủy triều lên xuống để giăng một mẻ lưới định mệnh.

Một sớm mùa xuân năm 1288, hạm đội khổng lồ của Ô Mã Nhi nghênh ngang xuôi dòng Bạch Đằng. Khi con nước còn đang dâng cao che lấp bãi cọc ngầm, Trần Quốc Tuấn lệnh cho một toán thuyền nhẹ ra khiêu chiến rồi vờ thua rút chạy. Mờ mắt vì kiêu ngạo và nóng lòng tháo thân, Ô Mã Nhi đốc thúc toàn quân đuổi theo. Đến khi hạm đội giặc lọt thỏm vào trận địa mai phục, cũng là lúc thủy triều rút mạnh. Hàng vạn chiếc cọc nhô lên như những mũi gươm khổng lồ đâm toạc mạn thuyền giặc.

Từ hai bên bờ, quân lính nhà Trần reo hò rền vang như sấm dậy, hàng vạn mũi tên tẩm lửa lao đi xé toạc bầu trời. Những chiến thuyền khổng lồ của quân Nguyên Mông phút chốc va vào nhau vỡ vụn, bốc cháy ngùn ngụt, biến khúc sông Bạch Đằng thành một biển lửa. Sóng nước nhuốm màu máu đỏ. Hạm đội kiêu hùng của đế chế hùng mạnh nhất thế giới bị chôn vùi hoàn toàn dưới đáy bùn lầy, tướng giặc Ô Mã Nhi bị bắt sống.

Trận đại thủy chiến Bạch Đằng Giang kết thúc thắng lợi rực rỡ, giáng một đòn sấm sét bẻ gãy hoàn toàn cuồng vọng thôn tính Đại Việt của nhà Nguyên. Chiến thắng ấy không chỉ giữ vững nền độc lập tự chủ của dân tộc mà còn góp phần ngăn chặn thảm họa diệt vong cho cả vùng Đông Nam Á.

Thời gian dẫu có dời đổi, lớp sóng Bạch Đằng vẫn ngàn năm vỗ nhịp, mang theo âm vang của một thời hoa lửa. Hình tượng Hưng Đạo Đại vương Trần Quốc Tuấn sừng sững uy nghi giữa sông nước, ngón tay chỉ xuống dòng sông thề trọn đời giữ nước, sẽ mãi là ngọn hải đăng chói lọi, soi đường chỉ lối và truyền lửa tự hào cho muôn vạn thế hệ con Lạc cháu Hồng. Lịch sử mãi mãi nghiêng mình trước một trái tim trung quân ái quốc, trước trí tuệ kiệt xuất của người con đất Tức Mặc vĩ đại!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Hịch truyền ý chí, sóng cuốn Bạch Đằng Giang - NCET | Câu chuyện thời hoa lửa