HỊCH TƯỚNG SĨ – TIẾNG TRỐNG THỨC TỈNH NON SÔNG
Có những áng văn không chỉ để đọc.
Có những lời nói có thể biến thành sức mạnh.
Hịch tướng sĩ của Trần Hưng Đạo là một áng văn như thế.
Trong những năm tháng đất nước đứng trước nguy cơ bị quân Nguyên xâm lược, Trần Quốc Tuấn hiểu rằng sức mạnh quân sự không thể tách rời sức mạnh tinh thần.
Ông viết Hịch tướng sĩ để khích lệ quân sĩ, nhắc nhở trách nhiệm của người làm tướng và đánh thức lòng tự trọng, danh dự trước vận mệnh đất nước.
Ông không nói những điều xa vời.
Ông nói về nỗi nhục mất nước.
Ông nói về trách nhiệm của người cầm gươm.
Ông nói về sự lựa chọn giữa sống trong danh dự hay sống trong nhục nhã.
Những lời ấy đã tác động mạnh mẽ đến tinh thần quân sĩ.
Bởi khi người lính hiểu rằng trận chiến trước mặt không chỉ là cuộc đối đầu giữa hai đội quân mà là cuộc chiến bảo vệ quê hương, thì sức mạnh chiến đấu sẽ trở nên khác biệt.
Trong các cuộc kháng chiến chống Nguyên, tinh thần ấy đã được biến thành hành động.
Quân sĩ chiến đấu.
Nhân dân góp sức.
Triều đình đoàn kết.
Các tướng lĩnh cùng chung một mục tiêu.
Đó chính là sức mạnh giúp Đại Việt đứng vững trước một trong những thế lực quân sự lớn nhất thế giới đương thời.
Ngày nay, Hịch tướng sĩ vẫn được xem là một tác phẩm tiêu biểu của văn học yêu nước và là minh chứng cho tư tưởng quân sự, lòng yêu nước của Trần Hưng Đạo.
Tiếng hịch năm xưa đã im tiếng trên chiến trường.
Nhưng tinh thần của nó vẫn vang vọng qua nhiều thế hệ.



