CHIẾC CHÂN GIẢ VÀ NHỮNG BƯỚC ĐI CỦA NGƯỜI LÍNH
Ở bản Chà Hạ, xã Yên Na, có một người thương binh đã bước sang tuổi xế chiều. Mỗi bước chân của ông hôm nay đều chậm rãi, nhưng phía sau những bước đi ấy là cả một chặng đường dài của cuộc đời.
Ông là Lương Tiến An, sinh năm 1951, thương binh 3/4, tỷ lệ thương tật 41%.
Những năm tháng tuổi trẻ, ông từng tham gia chiến đấu tại các chiến trường Quảng Trị, Đường 9 và đường mòn Hồ Chí Minh. Chiến tranh đã đi qua, nhưng dấu tích của nó vẫn còn hiện hữu trên cơ thể ông.
Chân trái của ông, do hậu quả của những năm tháng chiến đấu, đã phải cắt từ phần dưới đầu gối trở xuống. Từ đó, người lính năm xưa phải làm quen với một cuộc sống khác – cuộc sống với chiếc chân giả.
Một người từng bước đi trên những cung đường chiến trường nay phải học lại cách giữ thăng bằng, cách đứng lên, cách bước từng bước trong cuộc sống thường ngày.
Có thể với nhiều người, một bước chân chỉ là một chuyển động rất bình thường.
Nhưng với ông An, mỗi bước chân hôm nay là một minh chứng cho nghị lực của người lính đã trở về.
Chiến tranh đã lấy đi một phần cơ thể ông.
Nhưng không lấy đi ý chí sống.
Không lấy đi ký ức về những năm tháng tuổi trẻ.
Và càng không thể lấy đi niềm tự hào của một người đã từng góp sức mình cho đất nước.
Ngày nay, ông sống trong căn nhà sàn ở bản Chà Hạ cùng người vợ hiện tại là bà Sầm Thị Qùa. Người vợ đầu của ông đã qua đời. Sau những biến cố của cuộc đời, ông tiếp tục cuộc sống bình dị bên người vợ hiện tại.
Căn nhà sàn không lớn, cuộc sống cũng không cầu kỳ.
Nhưng trong căn nhà ấy có một người lính đã đi qua chiến tranh, có một người vợ cùng ông chia sẻ những năm tháng tuổi già.
Chiếc chân giả trở thành một phần quen thuộc trong cuộc sống của ông.
Nó nhắc ông nhớ về những năm tháng đã qua.
Nhắc về chiến trường.
Nhắc về những đồng đội.
Và nhắc rằng mình là một trong những người may mắn trở về.
Có những người lính đã nằm lại mãi mãi nơi chiến trường.
Còn ông An trở về, dù mang trên mình thương tật suốt đời.
Vì vậy, mỗi bước đi hôm nay không chỉ là bước đi của một người thương binh.
Đó còn là bước đi của ký ức.
Bước đi từ chiến tranh đến hòa bình.
Từ những năm tháng bom đạn đến những ngày bình dị bên mái nhà sàn quê hương.
Chiếc chân giả có thể thay thế một phần cơ thể đã mất, nhưng không gì có thể thay thế được những năm tháng tuổi trẻ mà người lính đã gửi lại nơi chiến trường.



