HIẾC ĐÈN BÃO CHẮN Gió VÀ KHÔNG GIAN QUÂN Y SÂU TRONG HANG ĐÁ TÙNG SÀO Nhân chứng kể lại: Cô Nguyễn Thị Nhài (Cựu y sĩ Sư đoàn 337)
CHIẾC ĐÈN BÃO CHẮN Gió VÀ KHÔNG GIAN QUÂN Y SÂU TRONG HANG ĐÁ TÙNG SÀO
Nhân chứng kể lại: Cô Nguyễn Thị Nhài (Cựu y sĩ Sư đoàn 337)
Bối cảnh lịch sử: Trạm phẫu dã chiến tại hướng Tùng Sào (Lạng Sơn) phải lùi sâu vào các hang đá âm u để tránh bom bối. Do thiếu hụt đèn mổ chuyên dụng, chiếc đèn bão quân dụng trở thành ánh sáng cứu mạng duy nhất.
"Hang đá ẩm ướt, gió hun hút thổi qua các kẽ đá lạnh buốt tâm can. Đêm mùng 4 tháng 3, trạm tiếp nhận cùng lúc năm thương binh nặng từ đồi chốt chuyển về. Điện máy phát không có, chúng tôi phải dùng chiếc đèn bão vỏ sắt, mặt kính mờ bám đầy bồ hóng để soi sáng trận địa cứu người.
Tôi lấy một tấm vải màn cũ quấn xung quanh ba hông đèn để hướng toàn bộ ánh sáng tập trung vào một điểm trên bàn mổ dã chiến bằng tre nứa. Dưới ánh đèn bão thời hoa lửa chập chờn, khói dầu hôi khét lẹt, chúng tôi thay nhau khum lưng chắn gió, tỉ mỉ gắp từng mảnh đạn cối găm trong người chiến sĩ. Ngọn đèn bão ấy dẫu nhỏ bé trước bão đạn bên ngoài nhưng đã thắp lên hy vọng sống cho bao đồng chí giữa lằn ranh sinh tử."



