HIẾC ĐÈN CHAI VÀ CUỐN SỔ THƯƠNG BỆNH BINH TRONG HANG ĐÁ CHƯ PHRÔNG
CHIẾC ĐÈN CHAI VÀ CUỐN SỔ THƯƠNG BỆNH BINH TRONG HANG ĐÁ CHƯ PHRÔNG
Nhân chứng kể lại: Cô y tá Lê Thị Mai (Cựu chiến binh quân y Mặt trận Tây Nguyên)
"Trạm phẫu dã chiến của chúng tôi nằm sâu trong hang đá dưới chân núi Chư Phrông năm 1965 luôn ngập trong khói thuốc súng và mùi máu. Để giữ bí mật, không một ánh đuốc nào được thắp lên ngoài cửa hang, mọi sinh hoạt và cứu chữa thương binh đều dựa vào những chiếc đèn chai tự chế.
Chúng tôi lấy những chiếc lọ thủy tinh đựng thuốc kháng sinh đã dùng hết, đổ dầu hỏa vào, lấy sợi dây dù bện làm bấc. Tôi dùng một miếng tôn rỉ quấn quanh thân chai để làm lá chắn, hướng ngọn lửa chỉ rọi xuống một vùng nhỏ bằng bàn tay. Dưới ánh đèn chai thời hoa lửa leo lét, nồng nặc mùi dầu hỏa và khói đen bám đầy mặt mũi, tôi cẩn thận lật từng trang sổ tay, ghi chép lại họ tên, quê quán và tình trạng vết thương của từng chiến sĩ.
Có những đêm, bom tọa độ nổ rung chuyển vách hang, muội đèn hắt vào làm nhòe cả nét chữ, nhưng tôi vẫn cố giữ vững tay bút. Cuốn sổ thương bệnh binh ngày ấy, dẫu thấm đẫm máu và vệt dầu đen, chính là chứng nhân cho sự tận tụy, kiên cường của những người thầy thuốc áo vải nơi tuyến đầu lửa đạn."



