HIẾC ĐÈN PIN REO TRÊN ĐƯỜNG RÚT QUÂN QUA HANG BÊN SUỐI NẬM CÚM
CHIẾC ĐÈN PIN REO TRÊN ĐƯỜNG RÚT QUÂN QUA HANG BÊN SUỐI NẬM CÚM
Nhân chứng kể lại: Bác Phùng Văn Hùng (Cựu chiến binh Sư đoàn 345)
Bối cảnh lịch sử: Giữa tháng 3 năm 1979, sau khi hoàn thành nhiệm vụ chặn địch tại Phong Thổ (Lai Châu), một bộ phận của đơn vị phải rút lui chiến thuật qua hệ thống hang đá ngầm dọc theo suối Nậm Cúm để bảo toàn lực lượng và vận chuyển thương binh.
"Lòng hang đá ngầm Nậm Cúm tối đen như hũ nút, nước ngập đến ngang hông, chảy xiết và lạnh buốt thấu xương. Địch liên tục thả pháo sáng và bắn súng súng máy quét dọc bờ suối bên ngoài nhằm bịt kín các cửa hang thoát hiểm. Trong bóng tối dày đặc của hang ngầm, vách đá tai mèo bén ngọt chực chờ cào rách da thịt, chỉ cần một bước sẩy chân vào hốc nước sâu là cả người lẫn súng sẽ bị dòng nước cuốn trôi.
Hành trang dẫn đường duy nhất cho cả tổ thương binh lúc này là chiếc đèn pin Reo vỏ nhôm đúc sần sùi bám đầy muội khói của tôi. Không thể để một vệt sáng lớn lọt ra ngoài cửa hang thu hút làn đạn cối của địch, tôi đã mưu trí xé một mảnh gạc y tế bọc kín mặt kính thủy tinh, sau đó dùng bùn dẻo trát quanh rìa, chỉ để lộ một khe hở nhỏ ở tâm bằng đầu chiếc tăm. Khum hai bàn tay che chắn cẩn thận, tôi bấm nhẹ nút nguồn, phát ra vệt sáng thắt nhỏ thời hoa lửa rọi thẳng xuống mép nước sát vách hang.
Vệt sáng mỏng manh như một đốm sáng nhỏ của con đom đóm rừng ấy đã trở thành sợi chỉ đỏ thiêng liêng dắt lối cho cả đội hình. Anh em thương binh bám chặt vào vai nhau, từng bước mò mẫm vượt qua các rặng đá ngầm trơn trượt. Sự mưu trí, cẩn trọng tột cùng ấy đã đưa toàn bộ tổ thương binh vượt qua hệ thống hang ngầm an toàn, thầm lặng bẻ gãy ý đồ bao vây, truy kích tận gốc của kẻ thù."



