“Hiệp đồng bằng tiếng súng” giữa Tây Nguyên
Năm 1965, Thiếu tướng Huỳnh Đắc Hương được giao làm Chính ủy Sư đoàn Bộ binh 1, đơn vị chủ lực hoạt động tại Mặt trận Tây Nguyên. Trong những năm đầu chiến đấu ở đây, ông trực tiếp chứng kiến nhiều tình huống đặc biệt. Một trong những câu chuyện ông kể lại là trận đơn vị bị quân Mỹ bao vây khi phần lớn lực lượng chiến đấu đang ở xa. Bộ phận nuôi quân ở lại đã cầm súng chiến đấu, rồi dùng tiếng súng làm tín hiệu để lực lượng bên ngoài nhận biết tình hình và quay về giải cứu. Từ đó hình thành cách phối hợp được ông gọi là “hiệp đồng bằng tiếng súng”.
Giữa năm 1965, Sư đoàn Bộ binh 1 được thành lập trong bối cảnh chiến trường Tây Nguyên trở thành một trong những địa bàn quan trọng của cuộc chiến. Huỳnh Đắc Hương, khi đó đang làm nhiệm vụ tại Mặt trận Tây Nguyên, được giao kiêm nhiệm chức Chính ủy Sư đoàn.
Trong những ngày đầu hoạt động, lực lượng của Sư đoàn phải cơ động giữa địa hình rừng núi rộng lớn. Các đơn vị chiến đấu thường xuyên phải phân tán để thực hiện nhiệm vụ, trong khi một bộ phận hậu cần, nuôi quân ở lại căn cứ.
Có lần, máy bay Mỹ phát hiện vị trí đóng quân và tổ chức lực lượng nhảy dù xuống bao vây. Đúng lúc đó, phần lớn lực lượng chiến đấu của ta đang triển khai nhiệm vụ ở xa, tại khu vực đóng quân chỉ còn bộ phận nuôi quân và lực lượng phục vụ.
Trước tình thế bất ngờ, những người làm nhiệm vụ hậu cần không rời bỏ vị trí. Họ lấy súng chiến đấu, tổ chức chống trả và tìm cách cầm cự. Tiếng súng từ căn cứ trở thành tín hiệu để lực lượng chiến đấu đang ở xa nhận biết rằng đơn vị phía sau đang bị tiến công.
Nghe tiếng súng, lực lượng pháo binh tổ chức bắn yểm trợ, trong khi các đơn vị chiến đấu nhanh chóng quay về. Sự phối hợp ấy giúp giải vây cho khu vực đóng quân. Thiếu tướng Huỳnh Đắc Hương sau này gọi đây là một ví dụ điển hình của cách “hiệp đồng bằng tiếng súng” ở Mặt trận B3.
Chi tiết đáng nhớ
Điều đáng chú ý không nằm ở một trận đánh quy mô lớn mà ở phản ứng của những người làm nhiệm vụ hậu cần. Trong hoàn cảnh bất ngờ, họ vừa bảo vệ căn cứ, vừa tạo điều kiện để lực lượng chiến đấu bên ngoài nhận biết tình hình.
Câu chuyện cũng cho thấy chiến trường không chỉ có những người trực tiếp cầm súng ở tuyến đầu. Người nấu ăn, vận chuyển lương thực, bảo đảm hậu cần… cũng có thể phải trực tiếp chiến đấu khi tình huống xảy ra. Đây là hồi ức do chính Thiếu tướng Huỳnh Đắc Hương, một nhân chứng trực tiếp của Mặt trận Tây Nguyên, kể lại.
Ý nghĩa cho chuyên mục “Thời hoa lửa”
Câu chuyện có thể sử dụng để giới thiệu với đoàn viên, thanh niên về tinh thần trách nhiệm và sự gắn bó giữa các lực lượng trong chiến tranh. Qua một câu chuyện nhỏ, người nghe có thể hình dung rõ hơn những tình huống bất ngờ mà người lính phải đối mặt và cách các lực lượng phối hợp với nhau trong điều kiện thông tin liên lạc còn rất hạn chế.
Thông điệp:
Trong chiến tranh, mỗi người ở mỗi vị trí đều có nhiệm vụ của mình. Khi nguy hiểm đến, người lính hậu cần cũng có thể trở thành chiến sĩ; một tiếng súng cũng có thể trở thành tín hiệu nối những người đồng đội giữa chiến trường.


