Hình ảnh mẹ trong những năm tháng chiến tranh
Hình ảnh mẹ trong những năm tháng chiến tranh
Học lịch sử, em được thầy nhắc đến những Mẹ Việt Nam Anh hùng. Trong số ấy, Mẹ Đặng Thị Bảy là người để lại trong em nhiều sự xúc cảm nhất. Không có chiến công vang dội trên chiến trường, nhưng cuộc đời Mẹ là một cuộc chiến khác – cuộc chiến thầm lặng của người ở lại phía sau.
Mẹ Đặng Thị Bảy sống qua những năm dài kháng chiến chống Mỹ. Chồng Mẹ – liệt sĩ Nguyễn Văn Chưởng – ra đi khi các con còn thơ dại. Trong ngôi nhà thiếu vắng bóng người đàn ông, Mẹ gánh vác tất cả: từ việc đồng áng đến nuôi dưỡng ba người con – anh Ngô Thành Ngọc (anh Hai), chị Nguyễn Thị Thu Vân và em Nguyễn Thành Nam. Mỗi ngày trôi qua, Mẹ phải vừa làm cha, vừa làm mẹ, vừa giữ cho cái bếp luôn ấm, vừa giữ cho lòng mình không nguội lạnh.
Rồi đến cú đánh gục đau đớn hơn: anh Ngô Thành Ngọc – người con trai đầu lòng, niềm hy vọng lớn nhất của Mẹ – đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Mẹ đã mất cả chồng lẫn con. Đó là nỗi đau không thể nói hết bằng lời. Nhưng điều làm em khâm phục là Mẹ không để nỗi đau ấy nhấn chìm mình. Mẹ khóc trong đêm tối, rồi sáng ra lại đứng dậy, lại tiếp tục sống và cống hiến – vì Mẹ biết rằng chồng và con mình đã hy sinh vì một lý tưởng lớn lao, và Mẹ không thể phụ lòng họ.
Giữa lúc đất nước cần, Mẹ đã không đứng ngoài cuộc. Mẹ nuôi giấu cán bộ cách mạng, bảo vệ cơ sở bí mật, vận động bà con phụ nữ trong vùng tham gia đấu tranh. Tất cả những việc ấy đều diễn ra đưới cái bóng của nguy hiểm – bất cứ lúc nào cũng có thể bị địch phát giác. Vậy mà Mẹ vẫn làm, vẫn tiến bước mà không hề do dự. Câu nói của Mẹ mà em khắc ghi được là: “Giặc còn thì mình còn đánh, còn sống là còn góp sức.” – giản dị mà thấm thía biết bao. Đó không chỉ là lời của một người mẹ, mà là tuyên ngôn của một người chiến sĩ.
Sau ngày giải phóng, những cống hiến của Mẹ được ghi nhận xứng đáng. Mẹ được trao Huân chương Kháng chiến hạng Ba, Huân chương Vì sự nghiệp giải phóng phụ nữ cùng nhiều bằng khen của các cấp tỉnh, huyện. Nhưng có lẽ, danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng mới là phần thưởng nhân dân dành tặng sự hiểu biết và biết ơn sâu sắc nhất – khẳng định rằng những gì Mẹ gánh chịu và dâng hiến không bao giờ bị lãng quên.
Viết những dòng này, em – một học sinh lớp 9 – không khỏi bồi hồi. Cuộc sống hôm nay của em có những bữa cơm đủ đầy, có cha mẹ ở bên, có sách vở đến trường – tất cả những điều đó đều được đánh đổi bằng máu, nước mắt và nỗi đau của bao thế hệ đi trước. Nếu Mẹ Đặng Thị Bảy có thể đứng vững sau khi mất cả chồng lẫn con và vẫn tiếp tục sống có ích, thì không có lý gì em lại để những khó khăn nhỏ bé của thời học sinh có thể đánh gục mình. Em hứa sẽ học tập chăm chỉ, sống trách nhiệm và không bao giờ quên ơn những người đã làm nên đất nước này. Mẹ Đặng Thị Bảy – tên Mẹ em sẽ mãi khắc ghi trong lòng, như một ngọn đèn dẫn lối em đi.



