Hình ảnh người lính trong thời bình
Hình ảnh người lính trong thời bình
Chiến tranh đã lùi xa vào dĩ vãng, nhưng những dư âm của một "thời hoa lửa" vẫn luôn vẹn nguyên trong ký ức của những người trở về từ làn tên mũi đạn. Một trong những nhân chứng sống, một tấm gương sáng ngời về lòng tận tụy và nghĩa tình đồng đội mà tôi luôn ngưỡng mộ chính là bác Nguyễn Văn Kiểm – người cựu chiến binh già vẫn lặng lẽ giữ lửa truyền thống tại khu di tích Cầu Kinh.
Bác Nguyễn Văn Kiểm sinh năm 1946 tại xã Phước Lại, huyện Cần Giuộc (nay thuộc xã Cần Giuộc, tỉnh Tây Ninh). Tuổi thanh xuân của bác gắn liền với màu áo lính của Tiểu đoàn 5 Nhà Bè, Đại đội 316. Trong những năm tháng ác liệt nhất của cuộc kháng chiến, bác đã cùng đồng đội tham gia trận chiến tử thủ tại khu vực Cầu Kinh suốt 45 ngày đêm vào năm 1967. Đó là khoảng thời gian mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.
Nhắc về những kỷ niệm chiến trường, đôi mắt bác Kiểm lại rực sáng vẻ hào hùng. Khi ấy, quân Mỹ huy động tối tân vũ khí từ máy bay, tàu chiến đến pháo binh hòng san phẳng trận địa của ta. Thế nhưng, với tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh", bác và các đồng đội đã chiến đấu kiên cường, tiêu diệt nhiều sinh lực địch, bắn rơi máy bay và đánh chìm tàu chiến ngay trên dòng sông quê hương. Trong khói lửa mịt mù, tình đồng chí là điểm tựa lớn nhất. Bác kể về kỷ niệm đau xót khi tưởng đồng đội Tám Nghĩa đã hy sinh; khi ấy, bác đã bị thương nặng ở tay trái khi nỗ lực cứu bạn. May mắn thay, sự sống diệu kỳ đã cho hai người gặp lại nhau tại trạm y tế trong niềm xúc động nghẹn ngào.
Chiến tranh không chỉ có chiến công mà còn đầy rẫy những mất mát. Năm 1970, một lần nữa máu bác lại đổ, bác vĩnh viễn mất đi cánh tay phải của mình. Là một thương binh nặng, mang trên mình những vết sẹo của thời gian, nhưng tinh thần người lính trong bác chưa bao giờ tắt. Bác đau đáu khi nhớ về những người anh em đã ngã xuống khi tuổi đời còn xanh, máu của họ đã hòa vào đất mẹ để đổi lấy màu xanh hòa bình hôm nay.Hòa bình lập lại, bác không chọn nghỉ ngơi. Từ khi khu di tích Cầu Kinh chưa được xây dựng, bác đã tự tay lập miếu thờ các liệt sĩ. Từ năm 2013 đến nay, mỗi ngày bác đều đến khu di tích để lau dọn, chăm sóc cây cảnh và thắp nén nhang thơm tưởng nhớ đồng đội. Bác làm việc ấy bằng tất cả sự tự nguyện, không mưu cầu tiền bạc hay danh lợi. Với bác, đó là niềm vui, là trách nhiệm của người còn sống đối với những người đã khuất.
Hình ảnh bác Nguyễn Văn Kiểm – người lính anh dũng trong chiến đấu và là con người giàu tình nghĩa giữa đời thường – đã trở thành biểu tượng cao đẹp. Bác chính là tấm gương sáng để thế hệ trẻ chúng tôi soi rọi lại bản thân, học cách sống trách nhiệm và biết ơn sâu sắc đối với lịch sử dân tộc. Cảm ơn bác, người giữ lửa cho những giá trị bất tử của một thời hoa lửa anh hùng.


