Khác

Hình ảnh người mẹ Quảng Nam – Đà Nẵng trong khói lửa chiến tranh

"Thời hoa lửa" – chỉ cần nhắc đến cụm từ ấy thôi cũng đủ gợi lên trong lòng thế hệ trẻ hôm nay một cảm giác thiêng liêng, xúc động nghẹn ngào. Đối với riêng tôi, mỗi lần lật giở lại những trang ký ức về nội – một Bà mẹ Việt Nam anh hùng – lòng tôi lại dâng lên niềm kính trọng xen lẫn sự biết ơn sâu sắc. Cuộc đời của nội chính là một mảnh ghép kiên trung gắn liền với những năm tháng gồng mình chống chọi với chiến tranh, mất mát và hy sinh của cả dân tộc. Câu chuyện của nội không chỉ là báu vật vô

Đà Nẵng05/07/2026Đỗ Thị Quỳnh Nga (Điện Bàn Đông)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Thời hoa lửa" – chỉ cần nhắc đến cụm từ ấy thôi cũng đủ gợi lên trong lòng thế hệ trẻ hôm nay một cảm giác thiêng liêng, xúc động nghẹn ngào. Đối với riêng tôi, mỗi lần lật giở lại những trang ký ức về nội – một Bà mẹ Việt Nam anh hùng – lòng tôi lại dâng lên niềm kính trọng xen lẫn sự biết ơn sâu sắc. Cuộc đời của nội chính là một mảnh ghép kiên trung gắn liền với những năm tháng gồng mình chống chọi với chiến tranh, mất mát và hy sinh của cả dân tộc. Câu chuyện của nội không chỉ là báu vật vô giá của gia đình tôi, mà còn là hình ảnh tiêu biểu cho biết bao người mẹ đất Quảng, người mẹ Việt Nam đã lặng lẽ hiến dâng tất cả những gì quý giá nhất cho Tổ quốc.

Chân dung kiên trung của người mẹ bước ra từ thời hoa lửa.

Nội tôi sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở vùng đất miền Trung đầy nắng gió (Quảng Nam – Đà Nẵng). Cuộc sống vốn đã lam lũ bởi thiên tai, đói kém, lại càng thêm khắc nghiệt khi bóng tối của chiến tranh lan rộng khắp xóm làng. Từ thuở thanh xuân, nội đã quen với việc đồng áng, dãi nắng dầm mưa, một tay lo toan quán xuyến gia đình. Nhưng những gian truân ngày thường ấy chẳng thấm tháp vào đâu so với những thử thách nghiệt ngã mà nội phải đối mặt khi đất nước bước vào giai đoạn kháng chiến ác liệt.

Khi Tổ quốc gọi tên, các con của nội – trong đó có bác tôi – đã lần lượt gác lại thanh xuân, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng để lên đường nhập ngũ. Ngày tiễn con đi, người mẹ ấy không khóc thành tiếng. Nội chỉ lặng lẽ vén khéo từng nếp áo, gói ghém nắm gạo nghĩa tình, dặn dò các con giữ gìn sức khỏe và giữ vững tinh thần chiến đấu. Câu nói giản dị của nội năm ấy mãi khắc sâu vào tâm khảm thế hệ sau:

"Đất nước còn chiến tranh, con phải đi. Mẹ ở nhà lo được."

Một lời tiễn biệt nhẹ nhàng nhưng chứa đựng cả một sự hy sinh vĩ đại.

Vào những năm tháng khốc liệt nhất, quê hương tôi thường xuyên bị bom đạn cày xới. Có những đêm, tiếng máy bay gầm rú xé toạc bầu trời, ánh lửa chiến tranh bùng lên đỏ rực cả một vùng quê. Nội cùng dân làng phải vội vã chạy xuống hầm trú ẩn, ngồi hàng giờ trong bóng tối với lồng ngực thắt lại vì lo âu. Thế nhưng, cứ hễ tiếng bom vừa dứt, khi bình minh ló rạng, người ta lại thấy dáng hình gầy guộc của nội bước ra đồng, tiếp tục tay cuốc tay cày như chưa hề có cuộc hoảng loạn đêm qua. Với nội, bám đất, bám làng và tiếp tục sống chính là cách chiến đấu.

Không chỉ tần tảo nuôi con, nội còn là một mắt xích kiên cường trong hệ thống hậu phương tiền tuyến. Dưới mái nhà tranh, nội bí mật nuôi giấu cán bộ, tiếp tế lương thực, thức đêm may vá quần áo cho bộ đội. Có những ngày, đôi chân trần của nội lội bộ hàng chục cây số đường rừng để chuyển từng gùi gạo, từng liều thuốc men vào khu căn cứ cách mạng. Đôi vai gầy gò ấy không chỉ gánh vật chất, mà đang gánh cả một trách nhiệm lớn lao với quê hương, đất nước.

Những người mẹ bám đất, bám làng, nuôi giấu cán bộ và tiếp tế cho tiền tuyến.

Nhưng chiến tranh tàn nhẫn không loại trừ một ai. Nó luôn mang theo những mất mát xé lòng. Một ngày nọ, giấy báo tử gửi về: người con trai cả - chỗ dựa của nội - đã hy sinh anh dũng trong một trận đánh lớn. Giây phút nhận hung tin, nội lặng người đi như hóa đá. Ai cũng sợ người mẹ già sẽ quỵ ngã trước cú sốc quá lớn này. Nhưng không, nội lặng lẽ thắp nén hương trầm, đặt tờ giấy báo tử lên bàn thờ rồi ngồi lặng im rất lâu. Không một tiếng khóc than, chỉ có đôi mắt đỏ hoe ngập tràn u uất.

Sau giông bão, nội lại gạt nước mắt tiếp tục sống và làm việc. Nội bảo:

"Nó hy sinh cho đất nước, mẹ phải sống cho xứng đáng."

Nỗi đau thấu trời được nội nén chặt vào lòng, biến thành sức mạnh tinh thần kiên cường để tiếp tục làm chỗ dựa cho những người con còn lại. Không lâu sau, người con thứ hai của nội lại tiếp bước anh trai ra trận. Lòng nội thắt lại vì lo âu, nhưng nội không hề ngăn cản. Nội hiểu, khi đất nước cần, không ai được phép đứng ngoài. Đêm đêm, nội chỉ biết hướng về mặt trận cầu mong con bình an. Mỗi dòng thư ngắn ngủi, mỗi tin tức vội vã từ chiến trường gửi về chính là chiếc phao cứu sinh giúp nội vượt qua những ngày dài chờ đợi.

Nhưng định mệnh một lần nữa thử thách sự kiên cường của người mẹ. Tin dữ lại ập đến: Người con thứ hai của nội cũng đã ngã xuống vì độc lập tự do. Lần này, đập tan mọi sự bình thản, nỗi đau dồn nén bấy lâu vỡ òa thành tiếng khóc nghẹn ngào. Nhưng sau những giọt nước mắt cạn cùng ấy, nội lại kiên cường đứng dậy, vì nội biết mình không được phép gục ngã. Từ đó, danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” được nhân dân và Nhà nước kính cẩn gọi tên nội – một sự tri ân sâu sắc dành cho người mẹ đã hiến dâng những đứa con rứt ruột đẻ ra cho nền hòa bình dân tộc.

Hòa bình lập lại, đất nước thống nhất, cuộc sống dần hồi sinh. Nội không còn nghe tiếng bom rơi đạn lạc, nhưng những vết thương lòng của thời chiến vẫn hằn sâu. Nội thường kể cho chúng tôi nghe về những năm tháng cũ, không một lời than trách, mà là để nhắc nhở con cháu về cái giá của hòa bình hôm nay. Những bài học giản dị của nội về tình yêu gia đình, lòng biết ơn và trách nhiệm với đất nước chính là hành trang quý giá theo tôi suốt cuộc đời.

Tuổi trẻ Đoàn phường Điện Bàn Đông thăm hỏi và lắng nghe câu chuyện lịch sử từ các thế hệ đi trước.

Giờ đây, nội đã già, mái tóc bạc trắng tựa mây trời, đôi tay đã run rẩy theo thời gian nhưng ánh mắt vẫn rực sáng khi nhớ về những năm tháng hoa lửa. Với tôi, nội là biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước và sự hy sinh. Là một đoàn viên thanh niên, tôi luôn tự dặn lòng phải sống thật xứng đáng, trách nhiệm, quyết tâm giữ vững và xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp để không phụ sự hy sinh của thế hệ cha anh. Thời gian có thể trôi đi, nhưng ngọn lửa từ câu chuyện của nội sẽ mãi soi sáng và sưởi ấm tâm hồn của thế hệ trẻ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Hình ảnh người mẹ Quảng Nam – Đà Nẵng trong khói lửa chiến tranh | Câu chuyện thời hoa lửa