Hình ảnh về anh trai tôi
Năm 18 tuổi anh trai tôi bắt đầu tham gia nhập ngũ. Tôi nhớ mãi hình ảnh người anh trai của tôi khi đi làm nhiệm vụ với đôi chân trần, đầu trần, trên chiếc quần có vá miếng vải khác màu từ bàn tay mẹ tôi. Thế hệ thời anh trai tôi ra trận với một tâm thế kỳ lạ lắm: ba lô trên vai trĩu nặng đạn dược, nhưng lồng ngực lại nhẹ tênh những mơ mộng tuổi đôi mươi. Anh trai tôi chưa kịp lấy vợ, se duyên. Đang dang dở một mối tình đã định mùa xuân sang năm là cưới, ấy vậy mà theo tiếng gọi của Tổ quốc anh trai tôi lên đường nhập ngũ rồi mãi đẹp ở tuổi 22. Thời đó đúng với cái tên ngày nay người ta gọi đó là "thời hoa lửa" — cái thời mà sự sống và cái chết, cái lãng mạn và sự khốc liệt quyện chặt vào nhau thành một bản hùng ca. Bất chấp tất cả để đổi lấy hòa bình, độc lập tự do. Mẹ tôi không chấp nhận việc nghe tin anh tôi đã hy sinh chiến trận dù đã mấy chục năm về sau mẹ tôi vẫn không tin là anh không còn. Nhưng sự thật là anh đã chẳng về với mẹ tôi nữa, chờ mãi rồi bà cũng không còn chờ và bà cũng đã đi cùng anh. Tôi rất đau lòng nhưng cũng vô cùng tự hào về người anh của tôi. Tôi rất mong các cháu ngày nay biết trân trọng hòa bình và quý tự do, bảo vệ xây dựng tổ quốc ta ngày càng giàu đẹp, văn minh. Cảm ơn Đảng và nhà nước luôn nhớ đến và tri ân người anh trai của tôi.

Thế hệ thời anh trai tôi ra trận với một tâm thế kỳ lạ lắm: ba lô trên vai trĩu nặng đạn dược, nhưng lồng ngực lại nhẹ tênh những mơ mộng tuổi đôi mươi. Anh trai tôi chưa kịp lấy vợ, se duyên. Đang dang dở một mối tình đã định mùa xuân sang năm là cưới, ấy vậy mà theo tiếng gọi của Tổ quốc anh trai tôi lên đường nhập ngũ rồi mãi đẹp ở tuổi 22. Thời đó đúng với cái tên ngày nay người ta gọi đó là "thời hoa lửa" — cái thời mà sự sống và cái chết, cái lãng mạn và sự khốc liệt quyện chặt vào nhau thành một bản hùng ca. Bất chấp tất cả để đổi lấy hòa bình, độc lập tự do. Mẹ tôi không chấp nhận việc nghe tin anh tôi đã hy sinh chiến trận dù đã mấy chục năm về sau mẹ tôi vẫn không tin là anh không còn. Nhưng sự thật là anh đã chẳng về với mẹ tôi nữa, chờ mãi rồi bà cũng không còn chờ và bà cũng đã đi cùng anh. Tôi rất đau lòng nhưng cũng vô cùng tự hào về người anh của tôi. Tôi rất mong các cháu ngày nay biết trân trọng hòa bình và quý tự do, bảo vệ xây dựng tổ quốc ta ngày càng giàu đẹp, văn minh. Cảm ơn Đảng và nhà nước luôn nhớ đến và tri ân người anh trai của tôi.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



