hình dáng đất nước
Có những cuộc đời đã hóa thành hình dáng đất nước. Có những tuổi thanh xuân đã rực cháy như những đóa hoa lửa cho đất nước nở hoa độc lập, kết trái tự do. Những câu chuyện của họ, những kí ức của một thời chiến đấu ác liệt chính là di sản thiêng liêng nhất mà chúng ta được trao truyền
Có những cuộc đời đã hóa thành hình dáng đất nước. Có những tuổi thanh xuân đã rực cháy như những đóa hoa lửa cho đất nước nở hoa độc lập, kết trái tự do. Những câu chuyện của họ, những kí ức của một thời chiến đấu ác liệt chính là di sản thiêng liêng nhất mà chúng ta được trao truyền.
Ông em là một người lính, thường ngồi lặng lẽ bên bếp lửa đôi mắt xa xăm nhìn vào những ngọn lửa bập bùng, như thấy lại cả một thời quá khứ rực cháy. Thời đó ông mới mười tám, đôi mươi, với bao hoài bão và tình yêu quê hương nồng cháy, được lệnh lênh đường vào chiến trường Tây Nam Campuchia nơi máu trộn bùn non, nơi tiếng súng không bao giờ ngơi nghỉ .
Ông kể về những ngày đầu tiên, chân ướt chân ráo bước vào rừng sâu, bạc ngàn cây cối và hiểm nguy. “Hồi đó bọn tao chỉ là đám trẻ, nhưng có cái đầu nóng và trái tim yêu nước. Nhìn cờ đỏ sao vàng phất phới trên nóc hầm, thấy đồng đội hiên ngang, tự nhiên quên hết mệt nhọc, quên cả cái đói, cái rét” - Ông hồi tưởng, giọng rưng rưng.
Năm 1978-1979 trận đánh đầu tiên ở P.C (provinces cambodgiennes – tỉnh Campuchia), đơn vị ông chạm trán với quân địch bất ngờ. tiếng súng AK xé tan bầu trời , bom nổ rầm trời. Ông nhớ in hình ảnh người bạn thân ngã xuống bên cạnh mình , máu loang đỏ cả vạt rừng xanh. Nỗi đau mất bạn, mất mát người thân, tất cả hòa quyện trong không khí ngột ngạt mùi thuốc súng, tạo nên một vết sẹo không bao giờ lành trong tâm hồn người lính trẻ. Nhưng chính những mất mát đó, lại là động lực để ông và đồng đội kiên cường hơn, căm thù giặc sâu sắc hơn.
Những năm tháng sáu đó, ông của em cùng đồng đội chiến đấu qua biết bao trận càn, trận đán. Có lần, khi đang làm nhiệm vụ tại căn cứ, một trận pháo kích bất ngờ ập đến. Ông may mắn thoát chết, nhưng cánh tay trái bị thương nặng, mảnh đạn găm sâu vào xương. Nằm trong hầm, máu chảy ròng ròng, ông chỉ nghe tiếng đồng đội gọi tên mình, tiếng gọi đầy lo lắng.
Bác sĩ Quân y, với đôi tay chai sạn và ánh mắt kiên cường, cẩn thận gắp từng mảnh đạn nhỏ, nén đau cho ông. Ông nhớ cái cảm giác đau buốt thấu xương, nhớ cái mồ hôi, nước mắt của người bác sĩ và những người lính khác thay phiên nhau chăm sóc, khiêng ông đi sơ cứu, mang vác qua núi rừng gian khổ. “ Tình đồng chí lúc đó, nó hơn cả máu mủ ruột rà ”. Cứu được ông mà cả tiểu đội mừng như bắt được vàng. Thằng nào cũng thương nhau, nhường nhau từng viên đạn, từng mẩu lương khô. Tình đồng chí ấy, là nguồn sức mạnh vô biên giúp họ vượt qua mọi gian khó, dù phải sống trong điều kiện thiếu thốn, bệnh tật, hay đối mặt với cái chết cận kề mỗi ngày.
Sau này, dù mang trên mình những vết sẹo của chiến tranh và mỗi khi trái gió trở trời, vết thương cũ lại đau nhức, nhưng ông vẫn luôn tự hào. Ông bảo “ Đó là dấu ấn của thời hoa lửa ”.


