“Hình tượng người chiến sĩ trong thời hoa lửa”
Lịch sử Việt Nam là một dòng chảy lâu dài và đầy biến động, gắn liền với quá trình dựng nước và giữ nước của dân tộc. Trải qua hàng nghìn năm, từ thời các vua Hùng Vương lập quốc đến những cuộc kháng chiến chống ngoại xâm oanh liệt, lịch sử Việt Nam không chỉ phản ánh tinh thần bất khuất mà còn thể hiện truyền thống văn hóa đặc sắc và ý chí kiên cường của con người nơi đây. Chính những trang sử hào hùng ấy đã góp phần tạo nên bản sắc dân tộc và hun đúc lòng yêu nước cho các thế hệ hôm nay.
Tửng trang sử đẹp đẽ ấy lại là những mồ hồi xương máu của những người lính, người chiến sĩ đã đánh đổi để lấy lại hoà bình cho dân tộc. Nhắc đến chiến sĩ, trong đầu ta sẽ hiện lên nhũng hình ảnh những con người mạnh mẽ, mặc trên mình bộ áo lính lao ra chiến tuyến như Cù Chính Lan, La Văn Cầu, Nguyễn Thị Chiên,….
Chiến sĩ Cù Chính Lan là một trong 7 cá nhân đầu tiên được phong danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân của Việt Nam. Ngày 13 tháng 12 năm 1951, trong trận tấn công căn cứ điểm Giang Mỗ, anh đã một mình đuổi xe tăng Pháp, nhảy lên thành xe, ném lựu đạn vào buồng lái để tiêu diệt xe. Năm 1946, quân Pháp nổ súng tái chiếm Bán đảo Đông Dương. Anh xung phong tình nguyện nhập ngũ năm 1946, trở thành chiến sĩ liên lạc, lên dần đến chức vụ tiểu đội trưởng bộ binh. Anh được bạn đồng đội nhận xét là một người dũng cảm, táo bạo, mưu trí trong chiến đấu. Anh từng nổi tiếng với thành tích với 1 lưỡi dao cùn bắt sống được một binh sĩ Pháp và thu được một khẩu tiểu liên, được tặng Huân chương Chiến công vì thành tích "tay không bắt giặc" này.
La Văn Cầu tên thật là Sầm Phúc Hướng là một sĩ quan Quân đội nhân dân Việt Nam mang quân hàm Đại tá. Ông là một trong bảy người đã được Chủ tịch Hồ Chí Minh phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân tại Đại hội chiến sĩ thi đua toàn quốc lần I. Ông nguyên là Ủy viên trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. Ngay khi còn sống, La Văn Cầu đã được đặt tên cho trường học và đường phố ở Việt Nam. Năm 1948, ông gia nhập Đại đội 671, một đơn vị địa phương Cao Bằng của quân đội Việt Minh (khi đó gọi là Quân đội Quốc gia Việt Nam, từ năm 1950 gọi là Quân đội nhân dân Việt Nam). La Văn Cầu được kết nạp Đảng Cộng sản Đông Dương vào năm 1950.
Nguyễn Thị Chiên sinh năm 1930 tại xóm Trại Đồng, xã Tân Tiến, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình (nay là xã Kiến Xương, tỉnh Hưng Yên). Gia đình bà có 5 người con, nhưng 4 trong số đó đã qua đời trong Nạn đói năm Ất Dậu. Từ nhỏ, bà đã phải làm nhiều công việc để trang trải cuộc sống. Đến năm 15 tuổi, bà bắt đầu tham gia hoạt động du kích tại địa phương, là trung đội trưởng đội nữ du kích xã Tán Thuật (Kiến Xương, Thái Bình). Trong chiến tranh Đông Dương, giai đoạn 1946 đến năm 1952, Nguyễn Thị Chiên tham gia xây dựng cơ sở kháng chiến ở 5 thôn, xây dựng và chỉ huy Đội du kích xã Tán Thuật (nay là thị trấn Thanh Nê) đánh địch, chống cản phá giao thông đường 39, phá tề. Bà đã tiêu diệt, làm bị thương và bắt 15 quân địch.
Những người chiến sĩ Việt Nam mãi mãi là biểu tượng cao đẹp của lòng yêu nước và tinh thần hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc. Dù trong thời chiến hay thời bình, họ vẫn luôn sẵn sàng cống hiến, bảo vệ Tổ quốc và cuộc sống bình yên của nhân dân. Hình ảnh những người lính kiên cường ấy sẽ mãi được khắc ghi trong lòng mỗi người dân Việt Nam, trở thành nguồn động lực để thế hệ trẻ tiếp tục phấn đấu, xây dựng và gìn giữ quê hương ngày càng giàu đẹp, vững mạnh.



