Bài viết

“Hình tượng nữ bác sĩ anh hùng Đặng Thùy Trâm”

Đặng Thùy Trâm sinh ngày 26 tháng 11 năm 1942 tại Hà Nội trong một gia đình trí thức có truyền thống yêu nước. Cha bà là bác sĩ ngoại khoa Đặng Đình Cầu, mẹ là dược sĩ Doãn Ngọc Trâm. Từ nhỏ, bà đã nổi tiếng là người học giỏi, sống tình cảm và luôn giàu lòng nhân ái.

Tây Ninh20/05/2026NGUYỄN HƯNG THỊNH (trường THCS Trảng Bàng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đặng Thùy Trâm sinh ngày 26 tháng 11 năm 1942 tại Hà Nội trong một gia đình trí thức có truyền thống yêu nước. Cha bà là bác sĩ ngoại khoa Đặng Đình Cầu, mẹ là dược sĩ Doãn Ngọc Trâm. Từ nhỏ, bà đã nổi tiếng là người học giỏi, sống tình cảm và luôn giàu lòng nhân ái.

Năm 1966, sau khi tốt nghiệp Trường Đại học Y khoa Hà Nội, Đặng Thùy Trâm tình nguyện vào chiến trường miền Nam công tác dù biết phía trước là muôn vàn hiểm nguy. Bà được phân công làm bác sĩ tại chiến trường Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi — nơi bom đạn chiến tranh diễn ra vô cùng ác liệt.

Trong điều kiện thiếu thốn thuốc men, trang thiết bị và luôn đối mặt với sự truy quét của kẻ thù, bà vẫn ngày đêm tận tụy cứu chữa thương binh, chăm sóc đồng đội bằng tất cả trái tim của một người thầy thuốc. Không chỉ là một bác sĩ, Đặng Thùy Trâm còn là một chiến sĩ cách mạng giàu lý tưởng, luôn sống lạc quan và tin tưởng vào ngày chiến thắng.

Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trên đường công tác, bà đã anh dũng hy sinh khi mới 27 tuổi. Sau khi bà mất, cuốn nhật ký của bà được một cựu binh Mỹ gìn giữ suốt nhiều năm trước khi trao lại cho gia đình. Cuốn nhật ký ấy sau này được xuất bản với tên gọi Nhật ký Đặng Thùy Trâm, trở thành tác phẩm lay động hàng triệu trái tim bởi sự chân thành, xúc động và tinh thần yêu nước cao đẹp.

Có những con người tuy đã đi xa nhưng tên tuổi vẫn sống mãi trong trái tim bao thế hệ. Với tôi, Đặng Thùy Trâm chính là một biểu tượng đẹp của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt — một tuổi trẻ sống hết mình vì Tổ quốc, giàu lý tưởng và chan chứa yêu thương.

Sinh ra trong hòa bình, tôi chỉ biết chiến tranh qua sách vở, phim ảnh và những câu chuyện kể. Nhưng khi đọc nhật ký của bác sĩ Đặng Thùy Trâm, tôi như được sống lại trong một thời “hoa lửa” đầy gian khổ mà vô cùng anh dũng. Giữa bom đạn ác liệt, chị vẫn ngày đêm cứu chữa thương binh, chăm sóc đồng đội bằng tất cả trái tim của một người thầy thuốc và một người chiến sĩ cách mạng.

Điều khiến tôi xúc động nhất không chỉ là sự hy sinh cao cả của chị mà còn là tâm hồn vô cùng đẹp đẽ. Trong nhật ký, chị viết về đồng đội, về quê hương, về những ước mơ bình dị của tuổi trẻ với một niềm tin mãnh liệt vào ngày mai chiến thắng. Dù đối mặt với cái chết cận kề, chị chưa bao giờ lùi bước hay mất đi lý tưởng sống của mình.

Hình ảnh nữ bác sĩ trẻ mang chiếc áo blouse trắng giữa chiến trường khiến tôi hiểu rằng: tuổi trẻ đẹp nhất không phải là sống cho riêng mình mà là biết cống hiến cho đất nước, cho nhân dân. Chị Đặng Thùy Trâm đã dành cả tuổi xuân của mình để đổi lấy sự sống cho người khác. Sự hy sinh ấy lặng lẽ nhưng vô cùng lớn lao.

Ngày nay, đất nước đã hòa bình, thế hệ trẻ chúng tôi không còn phải cầm súng ra chiến trường. Nhưng “một thời hoa lửa” vẫn luôn nhắc nhở chúng tôi phải biết trân trọng cuộc sống hôm nay, biết sống có trách nhiệm, có lý tưởng và không ngừng cố gắng học tập, rèn luyện để xây dựng quê hương giàu đẹp hơn.

Ký ức về những con người như bác sĩ Đặng Thùy Trâm sẽ mãi không phai trong lòng dân tộc Việt Nam. Chị đã ngã xuống ở tuổi đời còn rất trẻ, nhưng ngọn lửa nhiệt huyết và tinh thần yêu nước của chị sẽ mãi là ánh sáng soi đường cho thế hệ thanh niên hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn