Cựu chiến binh

“Hố bom Đường 9 Nam Lào và ký ức của ông tôi”

“Hố bom Đường 9 Nam Lào và ký ức của ông tôi”

Hưng Yên18/11/2025Nguyễn Thị Như Quỳnh (lớp 5C trường Tiểu học Đồng Tiến xã Tân Tiến Tỉnh Hưng Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện: “Hố bom Đường 9 Nam Lào và ký ức của ông tôi”

Tôi là Nguyễn Thị Như Quỳnh, cháu nội của ông Nguyễn Văn Tập, quê xã Đồng Tiến, huyện Quỳnh Phụ, tỉnh Thái Bình. Tôi luôn tự hào vì ông từng là bộ đội công binh Trường Sơn. Từ khi còn nhỏ, tôi đã được nghe ông kể biết bao câu chuyện về những năm tháng chiến đấu trên tuyến lửa Trường Sơn. Nhưng có một câu chuyện mà mỗi lần nhắc lại, giọng ông trầm xuống, đôi mắt ánh lên vừa kiên cường vừa thương nhớ – đó là kỷ niệm ông tham gia san lấp hố bom tại mặt trận Đường 9 Nam Lào.

Ông bảo rằng, cuộc đời người lính công binh là “đi trước mở đường”, mở đường cho bộ binh, cho xe pháo, cho hàng ngàn đoàn xe chi viện. Thời điểm chiến dịch Đường 9 – Nam Lào diễn ra, bom đạn ác liệt không kể ngày đêm. Mỗi khi nghe tiếng máy bay ù ù trên bầu trời là ông và đồng đội lại chuẩn bị tinh thần đón những trận mưa bom.

Một buổi chiều, khi đơn vị đang vận chuyển vật liệu, một tốp máy bay ập đến. Ông kể:
“Cháu ạ, đất dưới chân ông rung lên, khói bụi mù mịt. Khi tiếng máy bay vừa khuất, con đường chiến lược của ta đã bị khoét thành hàng loạt hố bom sâu hoắm. Nếu đường không được thông ngay, xe pháo sẽ không thể vượt qua, mà ở phía trước bộ đội ta đang rất cần tiếp viện.”

Nhận lệnh, đại đội công binh của ông lập tức lao ra trận địa. Lúc đó trời bắt đầu tối, nhưng không ai dám chậm trễ. Ông và đồng đội vừa xúc đất, vừa kéo những thân gỗ rừng để lấp hố, vừa nghe tiếng bom nổ xa gần. Ông bảo:
“Đêm ấy trời tối lắm, chỉ thấy ánh pháo sáng quét qua bầu trời và ánh mắt của nhau. Nhưng lạ lắm, chẳng ai sợ cả. Chỉ có một suy nghĩ: Phải thông đường cho bộ đội phía trước.”

Có lúc tiếng máy bay lại xuất hiện. Cả tổ công binh phải ép sát vào vách đất. Bom nổ gần đến mức đất đá văng lên đầy lưng áo. Nhưng khi an toàn hơn một chút, ai nấy lại bật dậy tiếp tục làm. Ông cười:
“Đơn giản lắm cháu ạ, vì nếu mình chậm một phút, có thể phía trước đồng đội sẽ khó khăn thêm một phút.”

Đến gần nửa đêm, những hố bom cuối cùng cũng được san lấp. Con đường Trường Sơn lại nối liền trong ánh đèn mờ của đoàn xe vận tải. Khi chiếc xe đầu tiên lăn bánh qua, ông nói cả đại đội như trút được gánh nặng. Người thì mệt rã rời, người áo rách, người bị đất đá xước đầy tay, nhưng ai cũng nở nụ cười.

Ông kể xong thường dặn tôi:

“Cháu ạ, thế hệ ông không mong được ghi công hay nhắc tên. Chỉ mong cháu và các bạn sau này hiểu rằng con đường độc lập, hòa bình mà mình đang sống phải đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, máu và sự dũng cảm của người đi trước.”

Mỗi lần nghe ông kể, tôi thấy trong giọng ông đầy niềm tự hào mà cũng đầy thương nhớ những đồng đội đã nằm lại giữa Trường Sơn.

Hôm nay, tôi ghi lại câu chuyện này để kể cho các bạn – những người chưa từng đi qua chiến tranh – hiểu thêm về sự khốc liệt nhưng cũng đầy vẻ đẹp của tinh thần người lính. Và hơn nữa, để chúng ta mãi trân trọng, biết ơn những người như ông tôi – Ông Nguyễn Văn Tập, người chiến sĩ công binh quê xã Đồng Tiến, Quỳnh Phụ, Thái Bình – đã góp sức mình cho hòa bình của Tổ quốc.

Người sưu tầm

Nguyễn Thị Như Quỳnh lớp 5C trường Tiểu học Đồng Tiến xã Tân Tiến Tỉnh Hưng Yên

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn