Bài viết

Hồ Chí Minh

Phạm Ngọc Hà

22/08/2026phường Ngô Quyền (phường Ngô Quyền)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những ngọn lửa không bắt đầu từ một chiến trường.

Nó bắt đầu từ một câu hỏi. Làm thế nào để đất nước được độc lập? Làm thế nào để người dân Việt Nam được sống một cuộc đời tự do?

Đầu thế kỷ XX, đất nước Việt Nam chìm trong cảnh mất nước. Nhiều phong trào yêu nước đã đứng lên tìm con đường cứu nước, nhưng vẫn chưa tìm được con đường có thể đưa dân tộc đến thắng lợi.

Trong hoàn cảnh ấy, một người thanh niên tên Nguyễn Tất Thành quyết định ra đi tìm một con đường mới.

Ngày 5 tháng 6 năm 1911, từ Bến Nhà Rồng, người thanh niên ấy lên tàu rời Việt Nam. Sau này, ông được biết đến với tên Nguyễn Ái Quốc và cuối cùng là Hồ Chí Minh.

Ông ra đi không mang theo một đội quân.

Không có tiền bạc lớn.

Không có quyền lực.

Chỉ có lòng yêu nước và một niềm tin mãnh liệt rằng dân tộc Việt Nam nhất định phải tìm được con đường tự quyết định vận mệnh của mình.

Những năm tháng sau đó là một hành trình dài qua nhiều quốc gia và châu lục. Người từng làm nhiều công việc để sinh sống, tiếp xúc với những người lao động nghèo và chứng kiến cuộc sống của các dân tộc bị áp bức.

Chính những trải nghiệm ấy giúp ông hiểu rằng vấn đề của Việt Nam không chỉ là giành lại một chính quyền, mà còn là xây dựng một xã hội trong đó nhân dân có quyền làm chủ cuộc sống của mình.

Năm 1919, tại Hội nghị Versailles, Nguyễn Ái Quốc gửi bản yêu sách đòi các quyền tự do và quyền bình đẳng cho người Việt Nam.

Dù những yêu cầu ấy không được chấp nhận, tiếng nói của Nguyễn Ái Quốc đã đánh dấu một bước quan trọng trên hành trình hoạt động cách mạng của ông.

Sau nhiều năm tìm tòi, học tập và hoạt động, ông tiếp cận chủ nghĩa Marx-Lenin và đi đến nhận định rằng đây là con đường phù hợp với cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc Việt Nam.

Năm 1930, Đảng Cộng sản Việt Nam được thành lập dưới sự chủ trì của Nguyễn Ái Quốc.

Từ đây, hành trình đấu tranh giành độc lập bước sang một giai đoạn mới.

Nhưng con đường ấy không hề bằng phẳng.

Có những năm tháng bị truy bắt.

Có những lần bị giam cầm.

Có những thời điểm tưởng như mọi thứ đều rơi vào bóng tối.

Thế nhưng ngọn lửa trong lòng người chiến sĩ ấy vẫn không tắt.

Năm 1941, Nguyễn Ái Quốc trở về Việt Nam sau nhiều thập kỷ hoạt động ở nước ngoài. Tại Pác Bó, giữa núi rừng Cao Bằng, ông sống trong điều kiện vô cùng giản dị và trực tiếp lãnh đạo phong trào cách mạng.

Một hang đá.

Một chiếc bàn đá.

Một cuộc sống thiếu thốn.

Nhưng từ nơi tưởng như nhỏ bé ấy, những kế hoạch lớn lao cho tương lai đất nước được hình thành.

Rồi mùa thu năm 1945 đến.

Ngày 2 tháng 9, tại Quảng trường Ba Đình, Hà Nội, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập, tuyên bố thành lập nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.

Một dân tộc từng chịu ách thuộc địa đã đứng lên tuyên bố trước thế giới quyền độc lập của mình.

Khoảnh khắc ấy là kết tinh của hàng chục năm tìm đường, đấu tranh và hy sinh.

Nhưng độc lập không có nghĩa là mọi thử thách đã kết thúc.

Đất nước tiếp tục bước vào những năm tháng chiến tranh gian khổ.

Hồ Chí Minh trở thành biểu tượng của niềm tin và sự đoàn kết. Trong những năm tháng kháng chiến, hình ảnh vị Chủ tịch với bộ quần áo giản dị, đôi dép cao su và lối sống gần gũi với nhân dân đã trở nên quen thuộc.

Ông thường nhắc đến một điều rất giản dị:

Nước phải lấy dân làm gốc.

Với ông, một đất nước độc lập cuối cùng phải là một đất nước mà nhân dân được sống trong tự do, có cơm ăn, áo mặc và có cơ hội học tập.

Ngày 2 tháng 9 năm 1969, Chủ tịch Hồ Chí Minh qua đời.

Ông không chứng kiến ngày đất nước thống nhất.

Nhưng những điều ông dành cả cuộc đời theo đuổi đã trở thành một phần quan trọng của lịch sử Việt Nam thế kỷ XX.

Khi nhìn lại cuộc đời Hồ Chí Minh, có thể thấy “Hoa Lửa” không nằm ở những điều hào nhoáng.

Nó nằm trong một quyết định của người thanh niên rời quê hương năm 1911.

Nằm trong những năm tháng bôn ba không biết ngày trở về.

Nằm trong những ngày sống giữa núi rừng Pác Bó.

Nằm trong khoảnh khắc đọc Tuyên ngôn Độc lập trước hàng vạn đồng bào.

Và nằm trong niềm tin rằng một dân tộc dù nhỏ bé vẫn có quyền tự quyết định tương lai của mình.

Ngọn lửa ấy đã được thắp lên từ lòng yêu nước.

Được nuôi dưỡng bằng ý chí.

Được thử thách qua gian khổ.

Và được lưu lại trong ký ức của nhiều thế hệ người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn