HỒ CHÍ MINH – KHÔNG CHỈ LÀ MỘT DANH XƯNG, MÀ LÀ BIỂU TƯỢNG CỦA TỰ DO
HỒ CHÍ MINH – KHÔNG CHỈ LÀ MỘT DANH XƯNG, MÀ LÀ BIỂU TƯỢNG CỦA TỰ DO
Giữa hiện thực ngày nay khi ở ngoài kia thế giới vẫn còn những nơi đang xảy ra chiến tranh, khi mưa bom lửa đạn còn cận kề người dân thì tôi nhận thấy rằng hai từ “hoà bình” không phải dễ có. Để có được sự thịnh trị như lúc này là sự hi sinh của biết bao thế hệ đi trước và là công lao dẫn dắt nước nhà của “ Người cha già “ vì dân vì nước. Hồ Chí Minh không đơn giản chỉ là một cái tên, một cuộc đời của người mà ở sau đó là một ý tưởng lớn đã kiên cường để có được Việt Nam tươi đẹp; một đất nước đủ sức sánh vai với các cường quốc.
Chủ tịch Hồ Chí Minh (1890-1969) là vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc Việt Nam, người sáng lập và rèn luyện Đảng Cộng sản Việt Nam. Bác sinh ra tại Nghệ An, trong một gia đình giàu truyền thống yêu nước. Suốt cuộc đời mình, Người đã dành trọn tâm huyết cho sự nghiệp đấu tranh giành độc lập, tự do cho dân tộc.
Năm 1911 một dấu mốc quan trọng trong đời Người, với tên gọi Nguyễn Tất Thành đã rời bến Nhà Rồng ( Sài Gòn ) lên tàu ra nước ngoài. Lúc này Bác ra đi khi mới chỉ 21 tuổi nhưng với một trái tim yêu nước mong rằng nhân dân bớt đói khổ. Trong tâm thế đi để tìm đường cứu nước Bác rời đi với đôi bàn tay trắng cùng với sự kiên định và trí tuệ. Cuộc sống bôn ba quả thật không phải dễ dàng gì một cuộc hành trình dài đằng đẵng 30 năm tìm con đường giải phóng dân tộc, giải phóng đất nước. Vào thời điểm đó không ai biết rằng vận mệnh của dân tộc Việt Nam đã gắn liền với quyết định ra đi của một con người sáng suốt, phi thường ấy. Cuộc sống nơi đất khách quê người của Bác đầy vất vả, với biết bao công việc như phụ bếp, cào tuyết hay đốt lò…để sống và học tập. Tuy gian nan nhưng chưa lúc nào Bác nghĩ sẽ bỏ cuộc bởi trái tim của một người hùng không cho phép làm điều đó. Năm 1917, Bác tới Pháp sống ở Paris và tham gia trong hoạt động của Đảng xã hội Pháp, tham gia trong hoạt động của những người yêu nước Việt Nam tại Pháp. Người rời đi chỉ với đôi bàn tay trắng cùng một ý chí bất khuất nhưng một tia sáng lấp ló đã xuất hiện đó là vào năm 1920, Người đọc được “Sơ thảo lần thứ nhất những luận cương về vấn đề dân tộc và vấn đề thuộc địa” của Lênin tìm ra con đường cứu nước duy nhất là cách mạng vô sản.
Bước chân của Người không chỉ đi qua các châu lục mà còn mở ra con đường mới cho lịch sử dân tộc. Càng tìm hiểu sâu về “Vị lãnh tụ vĩ đại” tôi càng thêm ngưỡng mộ và khâm phục Người hơn, phải chăng con người ấy còn là biểu tượng của độc lập, tự do. Một đôi vai gầy gò, ốm yếu nhưng lại gánh vác những điều phi thường – đó là cả một vận mệnh dân tộc. Sau 30 năm ở nơi đất khách quê người, ngày 28/11/1941, Bác trở về nước để trực tiếp lãnh đạo cuộc đấu tranh cách mạng. Và dưới ánh sáng của tư tưởng Hồ Chí Minh, lớp lớp thế hệ Việt nam đã bước trên con đường Người chọn. Đó là con đường của độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội, con đường mang tầm nhìn vượt thời gian đưa đất nước và dân tộc ta bước dần ra khỏi khó khăn, thử thách và đi dần từ chiến thắng này tới chiến thắng khác. Con đường ấy tuy gập ghềnh đầy sỏi đá nhưng cũng tới được cái đích cần đến, một điểm đích phải trải qua hàng bao nhiêu năm mới chạm tới đó là giành độc lập dân tộc.
Sự nghiệp và cuộc đời của Người còn gắn với một dấu mốc mùa thu lịch sử năm 1945 tại Quảng trường Ba Đình – Hà Nội. Ngày vui của cả đất nước ấy đã có hàng triệu người dân tập trung về để tham dự cuộc mít tinh lớn đó là niềm vui chung của nhân dân lúc bấy giờ. Chủ tịch Hồ Chí Minh xuất hiện với bộ quần áo kaki vàng, giản dị, phong thái trang nghiêm nhưng vô cùng gần gũi bởi Bác luôn đặt nhân dân lên trên hết và coi đó là mục tiêu cao nhất.
Dưới lá cờ đỏ sao vàng Bác đọc bản Tuyên ngôn Độc lập một bản tài liệu mang tính bước ngoặt, tuyên bố xoá bỏ quyền thống trị của thực dân Pháp và phong kiến, khẳng định quyền tự do, độc lập của dân tộc Việt Nam. Một tiếng nói oai hùng vang lên cũng là lúc biển người hướng con mắt về Chủ tịch Hồ Chí và im lặng lắng nghe:
“Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”
Vậy là ngày hôm ấy 2/9/1945, bản Tuyên ngôn Độc lập do Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc trước quốc dân đồng bào, là một mốc son chói lọi trên con đường dài đấu tranh đấu tranh dựng nước và giữ nước suốt mấy nghìn năm của dân tộc Việt Nam. Đó thực sự là lời tuyên bố đanh thép lên án chế độ thuộc địa dưới mọi hình thức. Đồng thời báo hiệu sự mở đầu của một thời đại mới, thời đại trỗi dậy của các dân tộc yếu thế đứng lên làm chủ vận mệnh của mình.



