Hồ Chí Minh: không chỉ là một nhà lãnh đạo tài ba, Bác còn là một tấm gương về tinh thần tự học, khiêm tốn và cầu tiến.
Vào những năm 1960, khi Bác đã lớn tuổi và đảm nhiệm rất nhiều công việc quan trọng của đất nước, lịch làm việc của Bác gần như kín từ sáng đến tối. Tuy vậy, Bác vẫn dành thời gian đều đặn mỗi ngày để học ngoại ngữ.
Một hôm, ông Vũ Kỳ thấy trên bàn làm việc của Bác có một cuốn sổ nhỏ, bên trong ghi rất nhiều từ tiếng nước ngoài – chủ yếu là tiếng Anh và tiếng Nga. Những từ này được ghi kèm phiên âm, nghĩa tiếng Việt, thậm chí có cả ví dụ cách dùng. Điều đặc biệt là chữ viết rất cẩn thận, rõ ràng, chứng tỏ người viết đã dành nhiều thời gian và sự kiên nhẫn.
Tò mò, ông hỏi:
“Thưa Bác, công việc nhiều như vậy, sao Bác vẫn học thêm ngoại ngữ ạ?”
Bác mỉm cười hiền hậu và trả lời:
“Học để làm việc tốt hơn, chú ạ. Thế giới thay đổi luôn, nếu mình không học thì sẽ lạc hậu.”
Không chỉ học trên sách vở, Bác còn tận dụng mọi cơ hội để rèn luyện. Khi có khách quốc tế đến thăm, Bác thường chủ động trò chuyện trực tiếp bằng ngôn ngữ của họ, dù đôi khi chỉ là những câu đơn giản. Nếu gặp từ chưa rõ, Bác hỏi lại ngay, rồi ghi chép vào sổ để nhớ lâu.
Ông Vũ Kỳ kể rằng có lần, sau một buổi tiếp khách nước ngoài, Bác quay sang hỏi:
“Lúc nãy Bác dùng từ này đã đúng chưa nhỉ?”
Rồi Bác cùng ông tra lại tài liệu, chỉnh sửa cách dùng cho chính xác. Điều đó khiến mọi người rất bất ngờ: một vị lãnh tụ lớn nhưng vẫn sẵn sàng nhận mình chưa biết và kiên trì học từng chi tiết nhỏ.
Không chỉ học ngoại ngữ, Bác còn đọc rất nhiều sách về lịch sử, văn hóa, khoa học. Dù bận rộn, Bác luôn mang theo sách bên mình. Có những buổi tối, sau khi làm việc xong, Bác vẫn đọc thêm vài trang sách trước khi nghỉ.
Một chi tiết nhỏ nhưng rất đáng nhớ: Bác thường tận dụng cả những mảnh giấy nhỏ, mặt sau của văn bản đã dùng để ghi chép từ mới. Bác không muốn lãng phí giấy, đồng thời cũng thể hiện thói quen học tập mọi lúc, mọi nơi.
Ông Vũ Kỳ từng chia sẻ rằng chính điều này đã ảnh hưởng rất lớn đến những người làm việc gần Bác. Họ nhận ra rằng việc học không bao giờ có điểm dừng, và càng ở vị trí cao, càng phải học nhiều hơn để xứng đáng với trách nhiệm của mình.
Câu chuyện này cho thấy một khía cạnh rất đáng quý của Hồ Chí Minh: không chỉ là một nhà lãnh đạo tài ba, Bác còn là một tấm gương về tinh thần tự học, khiêm tốn và cầu tiến.
Bài học rút ra từ câu chuyện không hề cũ: trong bất kỳ hoàn cảnh nào, dù bận rộn hay đã đạt được thành tựu, con người vẫn cần học hỏi không ngừng. Chính sự kiên trì tích lũy từng chút kiến thức nhỏ mỗi ngày sẽ tạo nên sự khác biệt lớn theo thời gian.


