Hồ Chí Minh – Ngọn lửa soi đường cho dân tộc Việt Nam
NCó những con người đi qua cuộc đời rồi trở thành ký ức. Có những con người đi qua lịch sử rồi trở thành một phần của lịch sử. Nhưng có những con người, dù đã đi xa, vẫn khiến hàng triệu trái tim nhắc đến bằng tất cả sự kính yêu. Với dân tộc Việt Nam, Chủ tịch Hồ Chí Minh là một con người như thế. Mỗi khi nhắc đến hai tiếng “Bác Hồ”, trong tôi lại hiện lên hình ảnh một người cha già với bộ quần áo kaki giản dị, đôi dép cao su đã trở nên quen thuộc, ánh mắt hiền từ nhưng chứa đựng một nghị lực phi thường. Người đã dành gần trọn cuộc đời mình cho một điều duy nhất: độc lập cho Tổ quốc, tự do và hạnh phúc cho nhân dân. Chủ tịch Hồ Chí Minh sinh ngày 19 tháng 5 năm 1890 tại Kim Liên, Nam Đàn, Nghệ An, trong một gia đình nhà nho yêu nước. Người mất ngày 2 tháng 9 năm 1969 tại Hà Nội. Nhưng nếu chỉ ghi lại những ngày tháng ấy, có lẽ vẫn chưa thể nói hết về cuộc đời của Người. Bởi cuộc đời Bác không chỉ được tính bằng năm tháng. Cuộc đời ấy được tính bằng những bước chân. Những bước chân rời quê hương. Những bước chân đi qua nhiều đất nước. Những bước chân tìm đường cứu nước. Và cuối cùng, những bước chân đưa cả dân tộc Việt Nam đến gần hơn với độc lập và tự do. MỘT NGƯỜI THANH NIÊN RA ĐI TÌM ĐƯỜNG CỨU NƯỚC Ngày 5 tháng 6 năm 1911, người thanh niên Nguyễn Tất Thành rời Bến Nhà Rồng, bắt đầu hành trình tìm đường cứu nước. Khi ấy, Người còn rất trẻ. Đất nước đang chìm trong cảnh mất nước. Nhân dân chịu cảnh áp bức. Nhiều phong trào yêu nước đã diễn ra nhưng chưa tìm được con đường phù hợp để giành lại độc lập. Nguyễn Tất Thành đã lựa chọn ra đi. Không phải để tìm kiếm một cuộc sống riêng cho mình. Mà để tìm một con đường cho cả dân tộc. Tôi thường tự hỏi: Một người thanh niên khi ấy đã phải có niềm tin lớn đến mức nào mới dám rời quê hương, rời gia đình và bước vào một hành trình mà chính Người cũng chưa biết sẽ kết thúc ở đâu? Có lẽ câu trả lời nằm trong lòng yêu nước. Một tình yêu không ồn ào. Không cần nói những lời lớn lao. Chỉguyễn Thị Hồng Vân
Có những con người đi qua cuộc đời rồi trở thành ký ức.
Có những con người đi qua lịch sử rồi trở thành một phần của lịch sử.
Nhưng có những con người, dù đã đi xa, vẫn khiến hàng triệu trái tim nhắc đến bằng tất cả sự kính yêu.
Với dân tộc Việt Nam, Chủ tịch Hồ Chí Minh là một con người như thế.
Mỗi khi nhắc đến hai tiếng “Bác Hồ”, trong tôi lại hiện lên hình ảnh một người cha già với bộ quần áo kaki giản dị, đôi dép cao su đã trở nên quen thuộc, ánh mắt hiền từ nhưng chứa đựng một nghị lực phi thường. Người đã dành gần trọn cuộc đời mình cho một điều duy nhất: độc lập cho Tổ quốc, tự do và hạnh phúc cho nhân dân.
Chủ tịch Hồ Chí Minh sinh ngày 19 tháng 5 năm 1890 tại Kim Liên, Nam Đàn, Nghệ An, trong một gia đình nhà nho yêu nước. Người mất ngày 2 tháng 9 năm 1969 tại Hà Nội.
Nhưng nếu chỉ ghi lại những ngày tháng ấy, có lẽ vẫn chưa thể nói hết về cuộc đời của Người.
Bởi cuộc đời Bác không chỉ được tính bằng năm tháng.
Cuộc đời ấy được tính bằng những bước chân.
Những bước chân rời quê hương.
Những bước chân đi qua nhiều đất nước.
Những bước chân tìm đường cứu nước.
Và cuối cùng, những bước chân đưa cả dân tộc Việt Nam đến gần hơn với độc lập và tự do.
MỘT NGƯỜI THANH NIÊN RA ĐI TÌM ĐƯỜNG CỨU NƯỚC
Ngày 5 tháng 6 năm 1911, người thanh niên Nguyễn Tất Thành rời Bến Nhà Rồng, bắt đầu hành trình tìm đường cứu nước.
Khi ấy, Người còn rất trẻ.
Đất nước đang chìm trong cảnh mất nước.
Nhân dân chịu cảnh áp bức.
Nhiều phong trào yêu nước đã diễn ra nhưng chưa tìm được con đường phù hợp để giành lại độc lập.
Nguyễn Tất Thành đã lựa chọn ra đi.
Không phải để tìm kiếm một cuộc sống riêng cho mình.
Mà để tìm một con đường cho cả dân tộc.
Tôi thường tự hỏi: Một người thanh niên khi ấy đã phải có niềm tin lớn đến mức nào mới dám rời quê hương, rời gia đình và bước vào một hành trình mà chính Người cũng chưa biết sẽ kết thúc ở đâu?
Có lẽ câu trả lời nằm trong lòng yêu nước.
Một tình yêu không ồn ào.
Không cần nói những lời lớn lao.
Chỉ đơn giản là nhìn thấy đồng bào đau khổ và không thể đứng yên.
BAO NHIÊU NĂM ĐI TÌM MỘT CON ĐƯỜNG
Trên hành trình tìm đường cứu nước, Nguyễn Ái Quốc đã đi qua nhiều quốc gia, tiếp xúc với nhiều nền văn hóa và chứng kiến cuộc sống của những người lao động.
Người đã tìm hiểu nhiều cuộc cách mạng, nhiều tư tưởng và nhiều con đường giải phóng dân tộc.
Cuối cùng, Người tìm thấy con đường phù hợp với cách mạng Việt Nam.
Từ đó, cuộc đời Nguyễn Ái Quốc gắn chặt với sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Năm 1930, Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời dưới sự chủ trì của Nguyễn Ái Quốc.
Mười lăm năm sau, ngày 2 tháng 9 năm 1945, tại Quảng trường Ba Đình, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Một dân tộc từng chịu ách thuộc địa đã đứng lên tuyên bố với thế giới rằng:
Việt Nam là một nước độc lập.
Tôi nghĩ đó là một trong những khoảnh khắc đẹp nhất của lịch sử dân tộc.
Nhưng đằng sau khoảnh khắc ấy là hàng chục năm tìm kiếm, hy sinh, đấu tranh và chờ đợi.
BÁC HỒ – MỘT VỊ LÃNH TỤ RẤT GẦN GŨI
Điều khiến tôi khâm phục Bác không chỉ là những việc lớn lao Người đã làm.
Mà còn là cách Người sống.
Một vị Chủ tịch nước nhưng cuộc sống vô cùng giản dị.
Một người đứng đầu đất nước nhưng luôn dành sự quan tâm cho những con người bình thường.
Trong những câu chuyện về Bác, tôi đặc biệt xúc động trước hình ảnh Người luôn nhớ đến thiếu nhi, người già, chiến sĩ, thương binh và những người dân ở những nơi còn khó khăn.
Đối với Bác, nhân dân không phải là một khái niệm.
Nhân dân là từng con người cụ thể.
Là người mẹ.
Là em nhỏ.
Là người chiến sĩ ngoài mặt trận.
Là người nông dân trên đồng ruộng.
Là người công nhân trong nhà máy.
Có lẽ vì thế mà tình cảm của nhân dân dành cho Bác cũng đặc biệt đến vậy.
Bác gọi đồng bào bằng những tiếng thân thương.
Và đồng bào gọi Người bằng hai tiếng gần gũi nhất:
Bác Hồ.
MỘT NGỌN LỬA KHÔNG TẮT
Nếu phải chọn một hình ảnh để nói về Hồ Chí Minh, tôi sẽ chọn hình ảnh ngọn lửa.
Bởi cuộc đời Người giống như một ngọn lửa đã được thắp lên từ tình yêu quê hương và cháy suốt nhiều thập kỷ.
Ngọn lửa ấy đã soi đường cho một dân tộc đang tìm kiếm tự do.
Ngọn lửa ấy truyền niềm tin cho những người đang chiến đấu.
Và ngọn lửa ấy vẫn còn cháy trong những thế hệ sinh ra sau chiến tranh.
Ngay cả trong những năm cuối đời, khi sức khỏe đã yếu, Bác vẫn dành sự quan tâm sâu sắc đến vận mệnh đất nước.
Bảo tàng Hồ Chí Minh ghi lại rằng từ năm 1965 đến năm 1969, Người nhiều lần xem lại, sửa chữa và bổ sung bản Di chúc. Ngày 19 tháng 5 năm 1969, nhân sinh nhật lần thứ 79, Bác đọc lại lần cuối bản thảo Di chúc.
Điều khiến tôi xúc động là trong những ngày cuối đời, điều Bác nghĩ đến vẫn là đất nước và nhân dân.
Người không để lại cho dân tộc những tài sản vật chất lớn lao.
Người để lại một Di chúc.
Một lời căn dặn.
Một niềm tin.
Một mong ước về một nước Việt Nam hòa bình, thống nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh.
Đó chính là món quà cuối cùng của Bác dành cho dân tộc.
BÁC ĐÃ ĐI XA, NHƯNG BÁC VẪN Ở LẠI
Ngày 2 tháng 9 năm 1969, Bác Hồ qua đời.
Một người cha của dân tộc đã đi xa.
Nhưng tôi nghĩ, có những sự ra đi không phải là kết thúc.
Bác vẫn ở lại trong những con đường mang tên Người.
Trong những ngôi trường.
Trong những câu chuyện của ông bà kể lại cho con cháu.
Trong những bài học lịch sử.
Trong những lần chúng ta hát Quốc ca.
Và quan trọng nhất, Bác ở lại trong những giá trị mà Người đã dành cả cuộc đời để theo đuổi.
Đó là độc lập.
Là tự do.
Là đoàn kết.
Là yêu thương con người.
Là tinh thần tự lực, tự cường.
Là trách nhiệm đối với đất nước.
THẾ HỆ TRẺ HÔM NAY CẦN LÀM GÌ?
Tôi sinh ra trong hòa bình.
Tôi chưa từng nghe tiếng bom rơi.
Chưa từng phải rời quê hương để tránh chiến tranh.
Chưa từng phải cầm súng bảo vệ Tổ quốc.
Đó là may mắn.
Nhưng cũng là trách nhiệm.
Bởi nếu thế hệ cha anh đã phải hy sinh để giành lấy hòa bình, thì thế hệ hôm nay phải biết gìn giữ và xây dựng hòa bình ấy.
Học tập tốt.
Lao động nghiêm túc.
Sống trung thực.
Biết yêu thương.
Biết đoàn kết.
Biết trân trọng lịch sử.
Biết tự hào nhưng không tự mãn.
Biết ước mơ nhưng cũng phải biết hành động.
Đó chính là cách chúng ta học Bác thiết thực nhất.
Không phải chỉ thuộc lòng những câu nói của Người.
Mà phải biến những điều tốt đẹp ấy thành hành động trong cuộc sống hàng ngày.
LỜI TRI ÂN
Nếu có thể đứng trước Bác hôm nay, tôi muốn nói một lời rất đơn giản:
“Bác ơi, chúng cháu cảm ơn Bác.”
Cảm ơn Người đã dành tuổi trẻ của mình để tìm đường cứu nước.
Cảm ơn Người đã dành cả cuộc đời cho độc lập của dân tộc.
Cảm ơn Người đã yêu thương nhân dân bằng một tình yêu lớn lao nhưng cũng vô cùng giản dị.
Cảm ơn Người đã để lại cho thế hệ hôm nay một đất nước hòa bình và một niềm tin vào tương lai.
Có thể thời gian sẽ tiếp tục trôi.
Những thế hệ mới sẽ lớn lên.
Những người từng gặp Bác rồi sẽ dần trở thành ký ức.
Nhưng tôi tin rằng hình ảnh Hồ Chí Minh sẽ vẫn còn mãi.
Bởi một con người có thể rời khỏi thế gian.
Nhưng lý tưởng mà người ấy sống vì nó có thể tiếp tục sống trong hàng triệu con người khác.
Bác Hồ đã đi xa hơn nửa thế kỷ.
Nhưng ngọn lửa Người thắp lên vẫn còn đó.
Ngọn lửa của lòng yêu nước.
Ngọn lửa của khát vọng độc lập, tự do.
Ngọn lửa của tình thương con người.
Và ngọn lửa của niềm tin vào thế hệ trẻ.
Bác đã dành cả cuộc đời để tìm đường cho dân tộc.
Còn chúng cháu hôm nay sẽ cố gắng bước tiếp trên con đường ấy – bằng tri thức, bằng trách nhiệm, bằng lòng yêu nước và bằng những việc tốt đẹp nhất mình có thể làm cho quê hương, đất nước.
Để mỗi khi nhắc đến Bác Hồ, chúng ta không chỉ nhớ về một con người vĩ đại của lịch sử.
Mà còn tự nhắc mình:
Hãy sống sao cho xứng đáng với một thế hệ đã hy sinh để chúng ta có được ngày hôm nay.



