Hồ Chí Minh – Người tìm đường cứu nước và lãnh đạo cách mạng Việt Nam
Hồ Chí Minh là lãnh tụ của cách mạng Việt Nam, người đã dành trọn cuộc đời cho mục tiêu độc lập dân tộc và tự do của nhân dân. Người góp phần quan trọng vào việc thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam, lãnh đạo Cách mạng Tháng Tám năm 1945 và đặt nền móng cho Nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Chủ tịch Hồ Chí Minh, lúc nhỏ tên là Nguyễn Sinh Cung, khi đi học là Nguyễn Tất Thành và trong nhiều năm hoạt động cách mạng mang tên Nguyễn Ái Quốc, sinh ngày 19/5/1890 tại Kim Liên, Nam Đàn, Nghệ An; mất ngày 2/9/1969 tại Hà Nội. Từ sớm, Người đã chứng kiến cảnh đất nước mất độc lập và nhân dân chịu áp bức, từ đó hình thành quyết tâm tìm con đường cứu nước phù hợp cho dân tộc.
Ngày 5/6/1911, Nguyễn Tất Thành rời Bến Nhà Rồng, bắt đầu hành trình tìm đường cứu nước. Trong nhiều năm hoạt động ở nước ngoài, Người nghiên cứu các phong trào cách mạng và tiếp cận chủ nghĩa Mác – Lênin. Năm 1930, Người tham gia chủ trì Hội nghị hợp nhất các tổ chức cộng sản, góp phần thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam, tạo cơ sở quan trọng cho việc thống nhất lực lượng cách mạng.
Tháng 8/1945, dưới sự lãnh đạo của Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh, nhân dân Việt Nam tiến hành Tổng khởi nghĩa giành chính quyền. Ngày 2/9/1945, tại Quảng trường Ba Đình, Người đọc Tuyên ngôn Độc lập, tuyên bố thành lập nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Trong các cuộc kháng chiến sau đó, Người cùng Trung ương lãnh đạo nhân dân vừa kháng chiến vừa kiến quốc, đặt lợi ích của dân tộc và nhân dân ở vị trí trung tâm. Di sản của Người có ảnh hưởng sâu rộng đối với lịch sử Việt Nam hiện đại.


