Hồ Công Đệ: Người quân y nơi đầu sóng
Tác giả: Sầm Thị Quỳnh Trang Lớp K15A. SP DIA LI Trường Đại Học Hải Dương
Hồ Công Đệ (1958–1988) quê ở Hải Thượng, Tĩnh Gia, Thanh Hóa. Ông nhập ngũ tháng 2/1982, sau đó được đào tạo Trung cấp Quân y 1 tại Sơn Tây và công tác tại bệnh xá Lữ đoàn 146, Vùng 4 Hải quân. Trước khi hy sinh, ông mang quân hàm Trung úy Quân nhân chuyên nghiệp, y sĩ.
Cuối năm 1987, Hồ Công Đệ được điều động ra Trường Sa làm nhiệm vụ.
Đầu tháng 3/1988, ông cùng lực lượng phòng thủ đảo của Lữ đoàn 146 và bộ đội công binh lên tàu HQ-604, tiến về khu vực Gạc Ma để thực hiện nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền.
Là một người quân y, nhiệm vụ của Hồ Công Đệ khác với những người trực tiếp chỉ huy hay xây dựng công trình.
Ông mang theo những thứ cần thiết để cứu chữa, chăm sóc đồng đội.
Nhưng ngày 14/3/1988, giữa lúc tình hình tại Gạc Ma – Cô Lin – Len Đao trở nên căng thẳng, nhiệm vụ của người quân y cũng trở thành nhiệm vụ giữa lằn ranh sống chết.
Khi tiếng súng vang lên, những người lính bị thương cần được cứu chữa.
Hồ Công Đệ đã ở đó, cùng đồng đội.
Và ông hy sinh trong khi đang làm nhiệm vụ bảo vệ Gạc Ma.
Ông ra đi khi vừa 30 tuổi.
Phía sau người lính ấy là một gia đình nhỏ: người vợ Cao Thị Bình và ba người con còn rất nhỏ. Người con út Hồ Công Được mới chỉ khoảng ba tháng tuổi khi cha hy sinh.
Người con ấy lớn lên mà không có ký ức về khuôn mặt người cha.
Chỉ có những câu chuyện của mẹ, những kỷ vật cha để lại và cái tên Hồ Công Đệ trong ký ức gia đình.
Ngày 14/3/1988, Hồ Công Đệ cùng 63 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Việt Nam đã hy sinh trong sự kiện chiến đấu bảo vệ các khu vực Gạc Ma, Cô Lin, Len Đao.
Hồ Công Đệ không phải người cầm cờ đứng giữa vòng tròn năm ấy.
Ông là người quân y.
Nhưng trong chiến tranh, đôi khi người cứu chữa cũng phải bước vào nơi nguy hiểm nhất.
Bởi phía trước họ là đồng đội đang cần được cứu.
Điều đau lòng nhất trong câu chuyện của Hồ Công Đệ có lẽ không chỉ là việc ông hy sinh khi mới 30 tuổi.
Mà là đứa con trai út của ông chưa từng được nhìn thấy cha.
Một người cha ra đi khi con còn chưa đủ lớn để biết cha mình là ai.
Một người vợ phải một mình nuôi ba người con.
Và một gia đình phải học cách sống tiếp với khoảng trống không thể lấp đầy.
Có những người lính hy sinh khi đang cầm súng. Có những người hy sinh khi đang giữ cờ. Và có những người hy sinh khi đang cố cứu đồng đội.
Hồ Công Đệ thuộc về những người thứ ba.
“Anh ra đi để cứu những người đồng đội của mình, nhưng lại không thể trở về để cứu lấy một tuổi thơ thiếu vắng người cha của chính những đứa con mình.”
30 tuổi – một người quân y nằm lại nơi đầu sóng. Một gia đình ở lại phía sau. Và một cái tên được thế hệ sau nhắc nhớ để biết rằng hòa bình chưa bao giờ là điều tự nhiên mà có.



