HỌ ĐÃ SỐNG NHƯ NGỌN LỬA
Ngày hôm nay, lòng yêu nước không còn là cầm súng ra chiến trường. Mà là học tập, là lao động, là sống tử tế và có ích. Có thể chúng ta không trở thành ngọn lửa lớn. Nhưng mỗi người có thể là một đốm sáng nhỏ, và khi những đốm sáng ấy cùng nhau thắp lên, chúng ta sẽ có một tương lai rực rỡ. “Thời hoa lửa” đã đi qua. Nhưng những con người của thời ấy – họ chưa bao giờ rời khỏi chúng ta. Họ sống trong ký ức, trong lòng biết ơn và trong chính cách chúng ta đang sống mỗi ngày.
Có những con người khi sinh ra chỉ là những hạt cát nhỏ bé giữa cuộc đời. Nhưng khi Tổ quốc gọi tên, họ bỗng hóa thành ngọn lửa – cháy rực rỡ, cháy tận cùng, để rồi soi sáng cả một dân tộc. “Thời hoa lửa” của dân tộc Việt Nam là như thế. Không chỉ là chiến tranh, đó là một thời đại mà con người sống gấp đôi, yêu gấp đôi và sẵn sàng hiến dâng tất cả.
Tôi đã từng nghĩ chiến tranh là những trang sách lịch sử khô khan. Nhưng cho đến khi nghe câu chuyện của bà tôi – một người phụ nữ đã đi qua năm tháng ấy – tôi mới hiểu: chiến tranh không nằm trên giấy. Chiến tranh nằm trong ký ức, trong nước mắt, và trong cả những điều không bao giờ có thể nói hết thành lời.
Bà tôi không phải là người lính cầm súng. Bà chỉ là một cô gái thanh niên xung phong, ngày ngày mở đường, tải đạn, lấp hố bom. Nhưng có lẽ, chính những con người “không tên” ấy lại là những người viết nên lịch sử bằng chính cuộc đời mình.
Bà kể, có những ngày nắng cháy da, mặt đường bỏng rát, chân trần dẫm lên vẫn phải bước. Có những đêm mưa rừng lạnh buốt, áo quần ướt sũng, nhưng không ai được phép dừng lại. Bởi chỉ cần chậm một nhịp thôi, đoàn xe phía sau có thể không kịp ra chiến trường. Chiến tranh không cho phép yếu mềm. Nhưng chiến tranh cũng không thể dập tắt được trái tim con người.
Bà vẫn nhớ một người bạn – một cô gái nhỏ hơn bà một tuổi, hay cười, hay hát. Giữa những ngày bom rơi, tiếng hát của cô như một điều kỳ diệu, khiến mọi người quên đi sợ hãi.
Rồi một ngày…
Tiếng hát ấy tắt.
Một trận bom bất ngờ ập xuống. Đất đá vùi lấp tất cả. Khi mọi người đào lên, chỉ còn lại chiếc khăn quàng dính đầy đất.
Không ai khóc thành tiếng. Vì nước mắt lúc ấy dường như không còn đủ.
“Chúng tôi không có thời gian để gục ngã,” bà nói, giọng bình thản đến lạ. “Người ngã xuống, người khác phải đứng lên.” Câu nói ấy ám ảnh tôi rất lâu.
Hóa ra, sự kiên cường không phải là không đau. Mà là đau đến tận cùng vẫn bước tiếp.
Những con người của “thời hoa lửa” đã sống như thế. Họ biết sợ chứ, biết đau chứ. Biết nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ những điều bình dị nhất. Nhưng họ đã chọn đặt Tổ quốc lên trên tất cả. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Có người chưa kịp yêu, chưa kịp sống trọn một ngày bình yên. Nhưng chính sự dở dang ấy lại làm nên sự vĩ đại.
Bởi họ đã sống một cuộc đời ngắn nhưng rực rỡ như ngọn lửa. Ngọn lửa ấy không chỉ cháy trong quá khứ. Nó vẫn âm ỉ trong hiện tại. Trong mỗi con đường được mở ra, mỗi mái trường được dựng lên, mỗi ước mơ được chắp cánh – đều có bóng dáng của những con người năm xưa.
Chúng ta – những người sống trong hòa bình – có thể không hiểu hết những mất mát ấy. Nhưng chúng ta có một trách nhiệm: không được phép quên.
Không quên để biết trân trọng. Không quên để sống xứng đáng. Không quên để ngọn lửa ấy không bao giờ lụi tàn.
Ngày hôm nay, lòng yêu nước không còn là cầm súng ra chiến trường. Mà là học tập, là lao động, là sống tử tế và có ích. Có thể chúng ta không trở thành ngọn lửa lớn.
Nhưng mỗi người có thể là một đốm sáng nhỏ, và khi những đốm sáng ấy cùng nhau thắp lên, chúng ta sẽ có một tương lai rực rỡ. “Thời hoa lửa” đã đi qua.
Nhưng những con người của thời ấy – họ chưa bao giờ rời khỏi chúng ta. Họ sống trong ký ức, trong lòng biết ơn và trong chính cách chúng ta đang sống mỗi ngày.
Bởi vì…
Họ đã sống như ngọn lửa và ngọn lửa ấy – sẽ còn cháy mãi.
Và đôi khi, tôi tự hỏi…Nếu một ngày nào đó, tôi được gặp lại những con người của “thời hoa lửa” – những người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường – tôi sẽ nói gì?
Có lẽ tôi sẽ không nói được gì.
Bởi mọi lời nói lúc ấy đều trở nên nhỏ bé, tôi chỉ muốn đứng lặng đi cúi đầu thật sâu như một lời tri ân không thành tiếng.
Bởi chính họ – những con người chưa kịp sống trọn một đời – đã đánh đổi cả tuổi xuân để chúng ta được sống trọn vẹn hôm nay.
Có những người mẹ đợi con đến bạc tóc mà không một lần được nhìn thấy.
Có những người con lớn lên chỉ qua lời kể mà chưa từng được gọi một tiếng “cha”.Và có những cái tên đã hóa thành đất nước.
Nếu hôm nay, giữa bình yên này, chúng ta sống hời hợt thì liệu có xứng đáng với những gì họ đã đánh đổi?
Nếu hôm nay, chúng ta quên đi quá khứ thì liệu ngọn lửa ấy còn có thể cháy mãi?
Tôi tin ở đâu đó, những người đã khuất vẫn đang dõi theo chúng ta. Không phải để đòi hỏi.
Chỉ để mong rằng:Chúng ta sẽ sống một cuộc đời đủ tử tế, sống sao cho mỗi ngày trôi qua không phải là sự lãng phí của hòa bình. Sống sao cho khi nhắc đến hai tiếng “Việt Nam” ,trái tim ta vẫn biết rung lên vì tự hào.
Và nếu một ngày nào đó, chúng ta phải lựa chọn giữa lợi ích cá nhân và Tổ quốc - xin đừng quên: đã có những con người chọn Tổ quốc mà không cần một lần quay lại.



