Bài viết

Họ đã sống rực rỡ như thế trong bom đạn

Quảng Trị29/12/2025Đoàn Trường THPT Chuyên Võ Nguyên Giáp (Đoàn phường Đồng Hới)2 lượt xem0 lượt chia sẻ


Có những câu chuyện được sống là để bùng cháy, là để sống mãi trong nỗi niềm của một ai đó. Có những con người của quá khứ vẫn đang sống trong thời đại ngày nay, họ sống như một câu chuyện của dân tộc, như một khúc vang của tiếng súng. Ở đây khúc ngâm của nữ chiến binh tại mảnh đất Việt Trung được vang lên, lời thơ chính là niềm tự hào và là tấm huy chương vàng của nữ chiến sĩ- người con gái mang tên Lê Thị Hoài Thanh,sinh năm 1948
“...Ôi!
Dòng sữa mát hôm nay ngày mai sẽ lên đường sang nước bạn
Đường biên giới phủ một màu tuyết trắng
Tưởng đất nước mình rót nhựa xuống năm châu
Ta hiểu vì sao xưa mưa nắng dãi dầu, cha ông ta mỏi mòi trong đói khổ
Thân bón cao su, xương rơi máu đổ
Đổi một bát cơm thiu mà chẳng được no lòng
Mà hôm nay trời đất manh mong, ta làm chủ những cánh đồng bát ngát
Nhựa trắng cao su, hồ tiêu đỏ hạt sẽ ra đi gọi máy móc về
Cho máy cày rộn rã đồng quê
Cho ánh điền sáng khắp miền hẻo lánh...”
Nhịp sống của câu thơ nay đây mai đó vẫn đọng mãi trong trái tim của người chiến sĩ, đã biết bao năm tháng trôi qua mà khi nhẩm lại,bà vẫn không thể quên. Ta nói đấy không chỉ là sức mạnh của tâm hồn mà còn là sự phi thường của thời gian.
Năm 1964, bà là một cô gái mới lớn, đi ra Nông Trường làm công nhân giữ trẻ. Sau đấy, bà tham gia vào đội tự vệ, đứng lên cùng đồng đội quyết kháng chiến chống Mỹ , với tài năng bắn súng của mình, bà gia nhập đội trực chiến.Tháng 11 năm 1967, chiếc máy phản lực RF-100 của Mỹ, mệnh danh là chiếc máy bay tinh sát ,tinh nhuệ nhất của Mỹ thời đó, bay quanh vị trí của Nông Trường, đáp ngay tại quả đồi mà trung đội của bà đang kéo lên. Địch tưởng rằng quả đồi ấy không ai chiến đấu, không để chúng đắc thắng sớm, pháo của trung đội nữ chiến sĩ đã kéo lên.Bấy giờ nữ chiến binh của chúng ta đang ở vị trí xạ thủ một, lúc đó đại đổi trưởng hô to “ tốc độ 140 cự li 2000 điểm xà ngắn, BẮN!”. Lúc ấy khi cả trung đội đã dừng súng, thấy máy bay vẫn còn trong tầm ngắm, bà dùn người xuống, kéo hết một loạt hết 120 viên đạn, chiếc máy bay cháy lên, lao xuống, hai tên giặc bung dù lao ra chạy mất. Bọn giặc sau đấy “ chơi bẩn”, thả những quả bom cháy,bom bi,bom tấn,bom tạ xuống mảnh đất Quảng Bình, khiến nhiều người chiến sĩ ra đi và thương nặng. Là người lập chiến công bắn rơi may bay, bà được vinh hạnh tham dự Đại hội gái liên hoan toàn quốc lần thức nhất, bà đi cùng với mẹ Suốt và chị Nguyễn Thị Lý. Với bà việc sống sót sau chiến tranh chính là điều may mắn nhất của bà,và hai chữ” thương binh” chính là sự hạnh phúc trong trái tim của nữ chiến sĩ ấy.
Và đúng là như vậy, chiến tranh là một “ thảm họa “ khủng khiếp thiêu rụi loài người, làm gì có ai dũng cảm tự tin nói “chiến tranh không đáng sợ”?. Ấy thế mà tại mảnh đất cờ đỏ sao vàng này không chỉ phải trai qua nhiều cuộc chiếm đẫm máu, mà còn là một con mồi béo bở của các nước đô hộ. Nhưng không vì thế mà ông cha ta hoảng sợ, ở đây tình yêu quê hương không chỉ là bản năng mà còn là truyền thống đáng quý của người Việt. Nhìn từng chặn đường phát triển của đất nước mới hiểu những con người còn sót lại của quá khứ chính là niềm tự hòa của dân tộc. Nghe được câu chuyện của bà,mình thật sự khâm phục sự nhạy bén và lòng dũng cảm của một người chiến sĩ. Không một chi tiết nào mà với mình là không bất ngờ, bởi lẽ bản thân thế hệ trẻ chúng ta chưa thực sự trải qua nhưng năm tháng ấy, với mình, nếu mình không sống trong những cuộc đấu khóc liệt ấy, thì dù có bản thân mình có cảm thấy đắng lòng biết bao thì đấy cũng chỉ là những phút thoáng qua, bởi lẽ trong sự bộn bề của cái nhịp sống tất bật ngày nay đã không còn chỗ để trái tim chúng ta có thể rung động. Nhưng cũng vì thế mà chính mình và các bạn trẻ vô cùng biết ơn những sự hi sinh của thế hệ mở đầu, và cả mỗi một sự hi sinh chính là một niềm kiêu hãnh to lớn và là động lực thúc đẩy thế hệ trẻ bước tiếp trên hành trình rực rỡ của dân tộc.
Và “Nếu họ có thế sống rực rỡ như thế trong bom đạn, thì ta làm sao có thế sống hời hợt trong hòa bình”. Là thế hệ trẻ chúng mình nên cố gắng học tập và rèn luyện sức khỏe, sống với tấm lòng bao dung, biết yêu thương và chia sẻ, “chúng ta sống tốt không chỉ là lo cho bản thân mà còn là để sự hi sinh kia có ý nghĩa, cho những nỗi đau năm xưa không hóa toàn quên lãng , để đất nước đi lên từ những người trẻ không buông xuôi, không thờ ơ”, việc khai thác và tìm hiểu những câu chuyện với mình như một lời nhắc của lịch sử, để mình sống sao cho xứng đáng

Mọi thắc mắc xin vui lòng liên hệ:
Họ & tên: Võ Sông Hương
Sđt: 0773426133




Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Họ đã sống rực rỡ như thế trong bom đạn | Câu chuyện thời hoa lửa