Hồ Dục – Người Con Pa Kô Trên Tuyến Vận Tải Giữa Đại Ngàn Tây Nguyên
Sinh năm 1942 trong cộng đồng người Pa Kô ở vùng núi Thừa Thiên – Huế, Hồ Dục lớn lên giữa tiếng suối, tiếng gió đại ngàn và những câu chuyện kể về tinh thần bất khuất của đồng bào miền Trường Sơn. Khi chiến tranh lan đến từng buôn làng, chàng trai Pa Kô ấy đã sớm đứng vào hàng ngũ cách mạng, mang theo khát vọng bảo vệ quê hương.
Vào chiến trường – bước chân của người con núi rừng
Những năm chiến trường Tây Nguyên trở thành điểm nóng của cuộc kháng chiến chống Mỹ, Hồ Dục được giao nhiệm vụ tại Binh trạm trung, Phòng hậu cần, Mặt trận Tây Nguyên – nơi giữ vai trò huyết mạch trong việc nuôi dưỡng sức mạnh chiến đấu của bộ đội.
Với sự nhanh nhẹn, chịu khó và am hiểu địa hình rừng núi, ông nhanh chóng được tín nhiệm, giữ chức Trung đội phó, phụ trách vận tải và chỉ huy lực lượng đưa hàng lên tuyến trước.
Người “gùi hàng” giữa lửa đạn
Công việc vận tải vũ khí và lương thực ở Tây Nguyên không giống bất kỳ nhiệm vụ nào khác. Hồ Dục và đồng đội suốt ngày băng rừng vượt suối, mang trên lưng từng thùng gạo, từng quả đạn, từng bộ phận súng… đi qua những con đường Trường Sơn đầy bom tọa độ, chất độc hoá học và phục kích của đối phương.
Có những hôm gùi hàng 20–30 km trong đêm,
Nước suối chỉ một lon cũng phải giữ lại để nhường cho thương binh,
Ướt mưa không dám dừng, đói không dám bật lửa nấu cơm vì sợ lộ khói,
Gặp máy bay địch, cả đội phải áp sát đất, ôm hàng mà nằm im như đá suốt nhiều giờ.
Trong mọi tình huống, Hồ Dục luôn là người bình tĩnh nhất, dặn đồng đội:
“Hàng còn là chiến trường còn. Gùi nặng một chút, đi xa một chút, nhưng không được để mất.”
Bản lĩnh của người chỉ huy Pa Kô
Trong những chuyến vận tải quan trọng, Hồ Dục thường đi đầu đội hình. Ông chọn đường, dò dấu, kiểm tra bờ suối, vách núi, tránh bẫy mìn, và luôn tìm lối an toàn cho đồng đội.
Có lần gặp mưa lớn, suối dâng cao, hàng có nguy cơ bị cuốn trôi. Hồ Dục đã cởi áo, buộc dây vào thân mình làm người dẫn đường giữa dòng nước xiết để cả đội lần lượt vượt qua. Nhờ sự dũng cảm của ông, toàn bộ vũ khí được đưa đến đúng thời điểm hỗ trợ cho một trận đánh lớn ở Tây Nguyên.
Dấu chân lặng thầm nuôi dưỡng chiến thắng
Không có mặt trong những trang sử ghi lại các trận đánh vang dội, nhưng chiến công của Hồ Dục chính là những chuyến hàng đến nơi an toàn, đúng lúc. Đó là những khẩu súng đầy đạn, là từng bao gạo, từng hộp thuốc… giúp bộ đội trụ vững giữa bom đạn Tây Nguyên.
Ông đại diện cho lớp người hậu cần Trường Sơn – những con người thầm lặng nhưng giữ vai trò sống còn đối với chiến trường.



