Hồ Hảo Hớn - Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân
Hồ Hảo Hớn (1926–1967) là một nhà hoạt động chính trị Việt Nam, từng là Khu ủy viên Khu Sài Gòn – Gia Định, Bí thư Thành Đoàn đầu tiên của Sài Gòn – Gia Định trong thời kỳ Chiến tranh Việt Nam. Ông được Nhà nước Việt Nam truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Ông sinh ngày 15 tháng 10 năm 1926 tại ấp Thạnh Tây, xã Hương Mỹ, huyện Mỏ Cày, nhưng nguyên quán ở ấp Hòa, xã Đại Điền, huyện Thạnh Phú, tỉnh Bến Tre. Gia đình ông có điều kiện khá giả, có điền sản; cha ông đặc biệt coi trọng việc học và dành phần lớn tài sản để lo cho các con ăn học.
Năm 1939, ông được gia đình cho học tại Collège Mỹ Tho. Năm 1943, ông lên Sài Gòn học Lycée Petrus Ký. Sau khi tốt nghiệp tú tài năm 1945, tháng 5 cùng năm, ông trở về quê ở Hương Mỹ, gia nhập tổ chức Thanh niên Tiền phong và tham gia giành chính quyền trong Cách mạng tháng Tám.
Sau khi Pháp tái chiếm Nam Bộ, phần lớn tổ chức Thanh niên Tiền phong sáp nhập vào Thanh niên Cứu quốc của Việt Minh. Ông tham gia công tác cho chính quyền Việt Minh tại Bến Tre và nhiều lần làm việc với Trần Bạch Đằng, một thủ lĩnh Thanh niên Cứu quốc ở Nam Bộ.
Năm 1947, ông thoát ly gia đình, hoạt động với bí danh Hai Nghị. Ông công tác tại Ban Thông tin Tuyên truyền Khu 8, sau đó làm việc tại Viện Văn hóa Kháng chiến Nam Bộ ở Đồng Tháp Mười. Năm 1948, Viện được sáp nhập vào Sở Giáo dục Nam Bộ. Ông được phân công làm Phó phòng Sưu tầm tài liệu, tham gia xây dựng chương trình giáo dục kháng chiến, sưu tầm tư liệu về giáo dục, văn hóa và lịch sử dân tộc. Ông cũng từng giảng dạy tại Trường Trung học kháng chiến Nguyễn Văn Tố.
Sau Hiệp định Genève năm 1954, ông được phân công ở lại miền Nam, hoạt động tại Sài Gòn với bí danh Nguyễn Văn Chiêu, làm công tác vận động trí thức. Ông hoạt động bán công khai và giảng dạy tại một số trường tư thục ở Sài Gòn, Bình Dương, Mỹ Tho, Gò Công..., qua đó gây ảnh hưởng trong giới học sinh.
Trong giai đoạn 1957–1961, với bí danh Ba Lực, ông tham gia chỉ đạo phong trào sinh viên, học sinh, tổ chức nhiều hoạt động biểu tình, xuống đường chống Mỹ và chính quyền Ngô Đình Diệm, đồng thời làm Ủy viên Ban Thanh vận Khu Sài Gòn – Gia Định. Từ tháng 8 năm 1962 đến năm 1967, ông được phân công làm Bí thư Cán sự Sinh viên, Học sinh, trực tiếp phụ trách phong trào sinh viên, học sinh Khu Sài Gòn – Gia Định và tổ chức xuất bản các tờ báo Suối Thép, Lửa Thiêng, Cờ giải phóng. Đến quý III năm 1967, ông được bổ sung vào Khu ủy Sài Gòn – Gia Định, đồng thời giữ chức Bí thư Khu Đoàn.
Tháng 9 năm 1967, ông được điều ra căn cứ để dự họp Ban Chấp hành Khu ủy, chuẩn bị nhiệm vụ năm 1968 theo Nghị quyết Quang Trung. Tháng 10 năm 1967, trên đường trở vào Sài Gòn, ông bị một hồi chánh viên chỉ điểm và bị chính quyền Sài Gòn bắt giữ. Sau khi bị đưa về giam tại bót Bà Hòa ở quận 5, ông qua đời trong một hoàn cảnh không rõ ràng.
Thời điểm ông qua đời không được xác định chính xác. Theo gia đình, ông có hẹn gặp vợ vào ngày 11 tháng 11 năm 1967 nhưng không đến. Vì vậy, gia đình chọn ngày 11 tháng 11 hằng năm làm ngày giỗ của ông. Ngày 15 tháng 4 năm 1996, di hài ông được cải táng về Nghĩa trang Liệt sĩ Thành phố Hồ Chí Minh.
Ngày 22 tháng 11 năm 2011, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang ký Quyết định số 2164/QĐ-CTN truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cho liệt sĩ Hồ Hảo Hớn.
Tên Hồ Hảo Hớn được đặt cho nhiều trường học và đường phố tại Việt Nam. Tại Thành phố Hồ Chí Minh, tên ông còn được đặt cho một giải thưởng nhằm tôn vinh các công trình khoa học và những cán bộ Đoàn xuất sắc.



