HỐ HUYỆT THỨ NĂM
Mỗi lần địa phương có lệnh cấp trên rút dân công đi đào huyệt là chúng tôi đoán, sẽ có một trận đánh của bộ đội ở một đồn địch nào đó ở Mộ Đức hoặc Tư Nghĩa - Hành Thịnh là hành lang mà! Thông thường, địa phương đào đủ huyệt theo yêu cầu của đơn vị bộ đội thì hay thừa huyệt, chỉ một ít trận là chôn hết số huyệt, cũng có khi phải đào thêm vài cái.
Lần này, theo yêu cầu, địa phương phải đào đủ 5 huyệt ngay trong đêm tại Gò Vịt. Số người tham gia đào hôm ấy khá đông, trong đó có chú Huyền, chú Sâm, chú Bốn Đáng... Đặc biệt chú Huỳnh Biểu tuổi cao, địa phương không huy động nhưng cũng tự nguyện ra tham gia. Ai cũng tích cực đào cho đủ số huyệt, nhưng đều cầu mong sao đừng sử dụng hết số huyệt, hoặc bỏ không càng tốt. Mọi người đều hồi họp đón chờ nghe tiếng thủ pháo nổ, nghe tin chiến thắng. Với chú Biểu lại có niềm vui riêng. Chú vừa nghe mấy đứa nhỏ đi chơi ngoài Lổ Điển về kể, chúng vừa thấy anh Ba Biểu trong đoàn bộ đội hành quân ngang qua Lổ Điển. Ảnh mập khỏe lắm. Ảnh còn nhắn về nói với hai bác là sáng ảnh sẽ ghé thăm. Nghe chú Biểu kể lại, chúng tôi đoán biết đó là đại đội đặc công 506A vì biết anh Biểu tòng quân gia nhập đơn vị ấy. Được tin, chú thiếm Biểu rất mừng, liền bắt mấy con gà nhốt sẵn, rồi chú mới vác cuốc tham gia đào huyệt. Biết được anh Biểu sẽ về thăm, bà con lối xóm ai cũng mừng và chờ đợi, huống hồ chi vợ chồng chú đã già, anh Biểu là đứa con duy nhất, đã xung phong tòng quân một năm rưỡi rồi mà chưa một lần về thăm, nay gặp mặt con, sao không mừng cho được! Đối với gia đình chú, anh Biểu là "thỏng mắm treo đầu giàn", nhưng vì nước vì dân, anh đã xung phong tòng quân ngay trong đợt đầu sau khi xã nhà được giải phóng và vợ chồng chú đã vui vẻ tiễn con lên đường. Ở địa phương, chú thiếm cùng bà con tích cực tham gia xây dựng làng chiến đấu, xây dựng hũ gạo tiết kiệm nuôi quân...
- Rồil Thủ pháo nổ rồi! Có ai đó reo lên, tất cả đều dừng tay, dỏng tai nghe.
Đất Gò Vịt cứng quá, đào mấy cái huyệt chưa xong đã nghe thủ pháo nổ. Sau mấy tiếng nổ lớn, tiếng thủ pháo nổ dòn dả, dồn dập kéo dài, sáng rực cả một vùng trời phía đông. Đúng! phía Thi Phổ rồi! Đánh đồn Ma Gia rồi! Tiếng nổ bắt đầu từ khoảng 1 giờ sáng, kéo dài đến hơn nửa tiếng mới thưa dần và im bặt.
Theo hiểu biết của bà con chúng tôi thì tiếng nổ như thế là biểu hiện của trận đánh tiêu diệt gọn, ai cũng mừng thắng lợi, nhưng lại đến giờ hồi họp đợi xem bộ dội ta có mấy ca tử. Mọi người đều cầu mong đừng có ca nào! Nhưng làm sao được, tiêu diệt một đồn kiên cố như thế làm sao tránh khỏi phải có những chiến sĩ ngã xuống!
Gân 4 giờ sáng, ca đầu tiên được khiêng đến. Đúng 4 giờ, thêm một ca nữa - cũng đúng lúc mấy huyệt đã đào xong. Dù trời hãy còn tối như mực, bà con dân công người sửa sang thêm huyệt, người lo liệm thi hài cẩn thận rồi chôn dần từng tử thi. Đến gần 5 giờ sáng, cùng một lúc ba ca nữa được khiêng đến, đặt ở gần ba hố huyệt còn lại. Bộ đội vội vã bàn giao cho địa phương chôn cất để kịp rút quân. Bà con khẩn trương chôn tiếp được hai thi hài thì trời đã hững sáng, chỉ còn một liệt sĩ nằm bên hố huyệt. Chú Biểu đào đã xong nhưng còn sửa sang thêm đáy huyệt. Trong lúc mọi người chờ sửa cho hoàn chỉnh thì trời dần sáng rõ. Có ai đó đề xuất mở bọc vải liệm ra nhìn mặt liệt sĩ.
- Ơi trời! Biểu rồi!
Vừa vạch hở lớp vải trên mặt, mọi người đều nhận ra anh Biểu. Nghe tiếng kêu, chú Biểu đang loay hoay hốt đất vụn dưới đáy huyệt, đứng lên nhìn mặt con lặng thinh hồi lâu, rồi chú chậm rãi nói: "Thôi chôn đi!".
Không khí trở nên nặng nề căng thẳng, không ai nói một lời, cùng nhau làm khẩn trương. Khi mọi người đã làm xong, kéo nhau về, chú Biểu còn nán lại, đắp thêm đất vào mấy chỗ còn khuyết trên nấm mộ. Xong xuôi, chú về đến nhà thì thiếm Biểu đã nấu chín xôi và cháo gà để đón con về thăm theo lời hẹn. Xôi cháo lại được đặt lên chiếc bàn thờ mới lập. Chú Biểu cúng vái con và mời bốn anh em cùng dự.
Nghe tin anh Biểu hy sinh, bà con trong xóm hết sức tiếc thương kéo đến trại chú thiếm Biểu để thăm. Thấy vợ chồng chú vừa cúng xong, mọi người tìm lời an ủi. Lặng thinh hồi lâu, thím Biểu nói: "Đâu phải riêng con mình!" Đôi mắt âm thầm, sâu sắc của vợ chồng chú Biểu đã khiến mọi người phải sững sờ, kinh ngạc.
Về sau chúng tôi tìm hiểu được biết anh Biểu làm A trưởng A bộc phá mở rào. Thủ pháo đầu tiên bị trở ngại nên bị lộ hướng cửa mở, hỏa lực địch tập trung đánh. Thủ pháo thứ hai, thứ ba nhảy lên đều hy sinh trên bờ rào kẽm gai. Thế là anh Biểu vác bộc phá xông vào quyết mở được cửa cho bộ đội tấn công. Rào vừa mở, bộ đội xung phong tiêu diệt đồn, còn tiểu đội của anh Biểu đã hoàn thành nhiệm vụ và nằm luôn ở đó.
Khi biết được con mình đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, góp phần quyết định thắng lợi của trận đánh, bên cạnh nỗi đau sâu lắng trong lòng, vợ chồng chú Biểu còn rất đỗi tự hào.



