HỌ MÃI Ở TUỔI HAI MƯƠI
Ông Bảy dừng xe trước cổng nghĩa trang khi trời vừa nhá nhem tối. Cơn mưa chiều đã tạnh, đất còn ướt, mùi cỏ non ngai ngái. Ông chống gậy bước chậm từng bước, miệng lẩm bẩm:
— Lại muộn rồi… mấy đứa chờ tao lâu không?
Không ai trả lời. Chỉ có gió thổi nhẹ qua hàng bạch đàn, xào xạc như tiếng thì thầm.
Ông dừng lại trước một ngôi mộ, cúi xuống đặt bó hoa dại còn đẫm nước mưa.
— Tư à… tao đây.
Ông ngồi xuống, thở dài. Một lúc lâu sau, ông mới cất tiếng, như nói với người đang ngồi đối diện.
— Nhớ hồi đó mày hay càm ràm lắm không? Cứ gặp mưa là than: “Đánh đấm kiểu này, chưa chết vì đạn đã chết vì lạnh.”
Ông bật cười khẽ, nhưng nụ cười nhanh chóng tắt đi.
— Vậy mà mày đi đầu tiên.
Trong ký ức của ông, rừng Trường Sơn năm ấy hiện về rõ mồn một. Đêm đó, cả tiểu đội ngồi co ro trong hầm trú ẩn. Thằng Út vừa vá lại đôi dép cao su vừa hỏi:
— Nè mấy anh, hòa bình rồi mấy anh làm gì?
Tư chép miệng:
— Tao về cưới vợ. Con nhỏ chờ tao mấy năm nay rồi.
Bình huých nhẹ vai ông Bảy:
— Còn anh Bảy?
— Tao à? Tao về làm ruộng. Sống yên cho hết đời.
Út cười toe:
— Em khác. Em mà sống sót, em đi học tiếp. Em ghét chữ “dốt” lắm.
Tư trêu:
— Rồi mày thành ông giáo, quay lại đây dạy tụi tao đánh vần à?
Cả bọn cười rộ lên. Tiếng cười lẫn vào tiếng mưa rừng, ấm áp đến lạ.
Ông Bảy chớp mắt. Ký ức tan dần. Trước mặt ông chỉ còn là những tấm bia lạnh lẽo.
— Tao nhớ hết mấy câu đó đó tụi bây… — ông nói khẽ — nhớ từng chữ.
Ông quay sang ngôi mộ bên cạnh.
— Bình nè, mày còn nhớ không? Trận đó, nếu không có mày đẩy tao xuống hố… chắc giờ tao nằm đây rồi.
Trong trí nhớ, Bình đã hét lên giữa tiếng pháo:
— Bảy! Cúi xuống! Cúi xuống mau!
Rồi một tiếng nổ chát chúa. Khi ông tỉnh lại, Bình không còn nữa.
— Tao sống… — ông Bảy nghẹn giọng — mà sống hoài, sống hoài tới giờ.
Ông im lặng rất lâu. Gió thổi mạnh hơn. Lá cây xào xạc như có ai đang bước tới.
— Mấy đứa có giận tao không? — ông hỏi — Có lúc tao nghĩ… giá mà hôm đó tao chết chung với tụi bây thì đỡ day dứt hơn.
Trong tưởng tượng, Tư nhăn mặt:
— Nói nhảm! Mày phải sống chứ. Sống mà kể lại cho người ta biết tụi tao đã từng tồn tại.
Út gật đầu phụ họa:
— Đúng đó anh Bảy. Tụi em nằm lại rồi, anh phải sống thay phần tụi em nữa.
Ông Bảy đưa tay quệt nước mắt.
— Tao sống rồi. Tao có vợ, có con, có cháu. Nhưng mỗi lần nhìn tụi nhỏ hai mươi tuổi… tao lại thấy mặt tụi bây.
Ông cười buồn:
— Kỳ lạ ha. Tao già đi từng năm, còn tụi bây thì… không thay đổi. Vẫn hai mươi. Vẫn trẻ. Vẫn dở dang.
Trời tối hẳn. Ông đứng dậy, châm thêm nén hương.
— Thôi, tao về. Bữa nào rảnh tao lại vô nói chuyện tiếp. Ở đây… đừng có cãi nhau nữa nghe chưa.
Ông quay lưng, bước chậm ra cổng. Phía sau, những ngôi mộ nằm yên lặng. Nhưng trong lòng ông, tiếng nói của đồng đội vẫn vang lên — rõ ràng, thân quen, như chưa từng rời xa.
Họ đã dừng lại ở tuổi hai mươi.
Còn ông, đi tiếp phần đời còn lại, mang theo họ — suốt một đời người.



