Hồ Nghinh – Một trí thức cách mạng giàu bản lĩnh và nhân văn
Hồ Nghinh – Một trí thức cách mạng giàu bản lĩnh và nhân văn
Không phải mọi câu chuyện thời hoa lửa đều là câu chuyện về những người trực tiếp cầm súng. Có những người dùng trí tuệ, bản lĩnh và khả năng lãnh đạo để góp phần đưa cách mạng đi qua những thời điểm khó khăn. Hồ Nghinh là một nhân vật như vậy.
Ông sinh năm 1913 tại Duy Trinh, Duy Xuyên, Quảng Nam, trong một gia đình có truyền thống Nho học. Khi học ở Quốc học Huế, ông cùng lớp với Võ Nguyên Giáp và sớm tham gia các phong trào yêu nước. Năm 1930, ông bị bắt và bị kết án hai năm tù.
Những năm tháng trong tù không làm ông từ bỏ con đường đã chọn. Ngược lại, ông tranh thủ học tập, nghiên cứu ngoại ngữ và mở rộng hiểu biết.
Sau Cách mạng Tháng Tám, ông tham gia xây dựng chính quyền ở địa phương. Trong các giai đoạn tiếp theo, ông đảm nhiệm nhiều vị trí lãnh đạo tại Quảng Nam – Đà Nẵng và hoạt động ở chiến trường miền Nam. Ông từng giữ chức Bí thư Tỉnh ủy Quảng Đà và tham gia Khu ủy V.
Điều đặc biệt ở Hồ Nghinh là cách ông gắn lý luận với thực tiễn. Những người từng làm việc với ông đánh giá cao sự thẳng thắn, bản lĩnh, khả năng nhìn xa và tinh thần vì nhân dân.
Sau năm 1975, ông tiếp tục đóng góp vào công cuộc khôi phục kinh tế, hàn gắn vết thương chiến tranh. Một trong những dấu ấn lớn của ông là việc thúc đẩy xây dựng đập Phú Ninh, góp phần giải quyết vấn đề thủy lợi và sản xuất nông nghiệp ở Quảng Nam.
Điều khiến em khâm phục là cuộc đời Hồ Nghinh không kết thúc cùng chiến tranh. Ông tiếp tục dùng trí tuệ của mình để xây dựng quê hương trong thời bình.
Năm 2006, ông được trao tặng Huân chương Hồ Chí Minh. Ông qua đời năm 2007 tại Đà Nẵng.
Câu chuyện của Hồ Nghinh cho em một cách nhìn khác về “thời hoa lửa”. Không phải tất cả những người có công đều được nhớ đến qua một trận đánh. Có người đóng góp bằng tư duy, sự lãnh đạo và khả năng nhìn xa.
Một người cách mạng không chỉ cần lòng dũng cảm mà còn cần trí tuệ, bản lĩnh và tình yêu đối với nhân dân. Hồ Nghinh là một hình ảnh như thế.



