HỒ NGỌC ANH
Người lính gửi tuổi xuân vào những trang nhật ký
Có những con người khi rời khỏi thế gian chỉ để lại một nấm mộ, một tấm ảnh cũ đã ngả màu theo năm tháng. Nhưng cũng có những người để lại cả một thế giới tâm hồn trong vài trang giấy mỏng. Liệt sĩ Hồ Ngọc Anh là một người như thế.
Sinh ra trên mảnh đất Sơn Trạch đầy nắng gió, ông lớn lên trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi trẻ của ông không có những giấc mơ bình yên như bao thanh niên cùng trang lứa. Khi Tổ quốc cần, ông khoác lên mình màu áo lính, trở thành chiến sĩ thông tin quân sự, mang trên vai nhiệm vụ giữ cho mạch liên lạc giữa các đơn vị không bao giờ đứt đoạn.
Trong chiến tranh, người ta thường nhớ đến tiếng súng, tiếng bom, những trận đánh dữ dội. Nhưng ít ai biết rằng phía sau mỗi chiến thắng còn có những người lính thông tin âm thầm như những mạch máu của cơ thể. Họ lặng lẽ nối từng đường dây, băng qua rừng sâu, vượt qua bom đạn để giữ cho những mệnh lệnh chiến đấu đến được nơi cần đến.
Giữa những tháng ngày ấy, Hồ Ngọc Anh vẫn giữ thói quen viết nhật ký. Những dòng chữ của ông không kể về chiến công, cũng không tô vẽ sự anh hùng. Ông viết về đồng đội, về những đêm hành quân giữa rừng sâu, về nỗi nhớ quê hương, nhớ người con gái đang đợi mình nơi hậu phương. Những dòng chữ giản dị ấy hôm nay đọc lại vẫn khiến người ta nghẹn lòng bởi sự chân thành của một tâm hồn trẻ tuổi.
Năm 1978, sau khi hoàn thành nhiệm vụ chuẩn bị cho chiến dịch giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi thảm họa diệt chủng, ông lên đường trở về đơn vị. Trên hành trình ấy, ông đã ngã xuống trong một trận phục kích của quân Pôn Pốt. Ông ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, khi những dự định tương lai còn dang dở, khi ngày cưới đã gần kề.
Điều đau đớn nhất của chiến tranh không phải chỉ là cái chết, mà là những cuộc đời đáng lẽ đã có thể sống thêm rất lâu. Hồ Ngọc Anh đã không kịp trở về để xây dựng mái ấm của riêng mình. Nhưng đổi lại, ông đã góp một phần tuổi trẻ để giữ gìn mái ấm chung của dân tộc.
Ngày nay, cuốn nhật ký còn lại của ông không chỉ là kỷ vật của gia đình. Nó giống như một ngọn lửa nhỏ được chuyền qua nhiều thế hệ, nhắc nhở chúng ta rằng: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng những ước mơ chưa kịp thực hiện, bằng những cuộc đời mãi mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi.



