HỒ SƠ MẬT KHCM12 – KẾ HOẠCH PHẢN GIÁN KỲ 5: VỊ KHÁCH KHÔNG MỜI
HỒ SƠ MẬT KHCM12 – KẾ HOẠCH PHẢN GIÁN KỲ 5: VỊ KHÁCH KHÔNG MỜI
Sau bức điện tín "Anh em an toàn" phát đi ngày 22/5/1981, Lê Quốc Túy và Mai Văn Hạnh hoàn toàn tin rằng "toán Minh Vương 2" đã lập được mật khu an toàn giữa lòng rừng U Minh.
Chúng đâu ngờ rằng, mọi bánh răng của "Mặt trận" lúc này đều đang quay theo nhịp điều khiển của các chiến sĩ An ninh Việt Nam.Để nuôi dưỡng niềm tin cho đối phương, ta bắt đầu giăng ra một kịch bản hoàn hảo về một "Mật khu tự túc" đang lớn mạnh từng ngày. Từ sự tin tưởng mù quáng đó, Lê Quốc Túy bắt đầu tung ra những quân bài để tấn công trực diện vào huyết mạch của nền kinh tế Việt Nam.Trong những chuyến tàu xâm nhập tiếp theo, Lê Quốc Túy nhồi nhét vào khoang tàu những vali chật ních "hàng đặc biệt". Đó chính là tiền giả Việt Nam được in ấn tại nước ngoài.Túy kỳ vọng sẽ tạo ra một cơn sóng thần tài chính, đánh sập giá trị đồng tiền và gây hỗn loạn thị trường nội địa. Tham vọng của chúng là khiến người dân hoang mang, mất niềm tin vào chính quyền, tạo tiền đề cho những cuộc bạo loạn lật đổ.Đứng trước thử thách này, Ban chuyên án CM-12 đã xác định quyết tâm: Tuyệt đối không để một đồng tiền giả nào lọt ra ngoài thị trường.Lực lượng An ninh đã xây dựng một đội ngũ "Tổ đặc biệt" những người trực tiếp đóng vai biệt kích để đón tàu địch.Hai gương mặt tiêu biểu nhất, được coi là những "diễn viên" xuất sắc của chuyên án là đồng chí Trần Phương Thế (bí danh Hai Râu) và đồng chí Hồ Việt Lắm (bí danh Mười Lắm).Họ phải rèn luyện từ cách ăn nói, cử chỉ đến việc sử dụng các bí số, mật danh của địch sao cho "thật" hơn cả biệt kích xịn.Khi những chiếc vali tiền giả được chuyển từ khoang tàu vào đất liền. Đám đặc phái viên từ Thái Lan đi theo áp tải rất cảnh giác. Chúng khư khư ôm những chiếc vali, định đòi tự tay mang sâu vào trong "mật khu" để giám sát việc phân phát.Nếu để chúng tiến sâu vào trong, toàn bộ màn kịch "căn cứ giả" của ta sẽ lộ tẩy. Lúc đó, đồng chí Hai Râu (Tổ trưởng tổ đặc biệt) đóng vai "Chỉ huy trưởng đầu cầu quốc nội" tiến lên chặn đứng. Bằng chất giọng gằn từng chữ, sặc mùi giang hồ và quyền uy của kẻ nắm địa bàn, ông quát: - Các anh định vác cái đống chình ình này đi đâu? Bộ đội biên phòng dạo này tuần tra rát lắm. Giao hết ở đây, để đường dây của tôi ngụy trang xách đi. Các anh phải ra biển ngay, nán lại là chết cả lũ.Thái độ trịch thượng, dứt khoát và lý do vô cùng hợp lý của Hai Râu khiến đám áp tải chùn bước. Sợ chết, chúng ngoan ngoãn giao nộp toàn bộ số vali tiền giả rồi lên tàu nhổ neo tháo chạy.Màn tịch thu tiền giả diễn ra trót lọt ngay trước mũi địch mà không cần tốn một viên đạn.Tiền giả sau đó được Lực lượng An ninh thu gom, niêm phong đưa vào kho lưu trữ mật. Không một tờ giấy bạc nào có cơ hội nhìn thấy ánh mặt trời.Thế nhưng, vở kịch với đầu não Băng Cốc vẫn phải diễn cho trọn vai.Báo vụ của ta gõ đi những thông tin truyền về đầu não của chúng ở Băng Cốc.- Hàng đã hạ an toàn. Tiền đang được xé lẻ, rải đều cho các cơ sở nội địa để mua chuộc quan chức và chi đứt cho quân khởi nghĩa.Ở bên kia đại dương, Lê Quốc Túy đọc bức điện cười mãn nguyện. Hắn hể hả khui rượu ăn mừng vì tin rằng huyết mạch kinh tế Việt Nam đang bắt đầu sụp đổ.Cao trào của sự căng thẳng nổ ra trong một chuyến tàu đổ bộ tại khu vực Bãi Ghe. Theo kế hoạch từ điện đài, tàu sẽ vào trả hàng và rút ngay. Thế nhưng, khi tàu vừa áp mạn, một tình huống ngoài kịch bản đã xảy ra.Bước xuống tàu không chỉ có hàng hóa, mà còn có một tiểu đội vũ trang đầy sát khí do Trần Ngọc Minh (bí số K18) dẫn đầu. K18 vốn là một tên biệt kích được Lê Quốc Túy phái về như một gã "Kinh Kha" để trực tiếp kiểm tra thực địa và nắm quyền chỉ huy mật khu.Sự xuất hiện đột ngột của "vị khách không mời" này là một biến số nguy hiểm. Nếu cho toán của K18 lên bờ, thế trận của ta có thể bị xáo trộn, thậm chí dễ bị lộ tẩy vì K18 là kẻ rất đa nghi.Đồng chí Hai Râu trong vai chỉ huy đầu cầu quốc nội không vồn vã đón tiếp mà ngược lại, tỏ ra giận dữ và cứng rắn. Hai Râu quát thẳng mặt K18:- Tại sao các ông tự ý đưa quân về mà không báo trước? Đây là vùng nhạy cảm, bộ đội đi tuần liên tục, đưa người lên lúc này là tự sát.Cuộc giằng co diễn ra căng như dây đàn. Hai Râu kiên quyết từ chối tiếp nhận toán của K18 với lý do "chưa chuẩn bị được nơi ém quân" và "không chịu trách nhiệm nếu xảy ra nổ súng".Trước thái độ "quyền lực" và hợp lý của chỉ huy quốc nội, gã biệt kích K18 cũng phải chùn bước. Hắn ra lệnh cho toán lính quay trở lại tàu, mang theo nỗi hậm hực nhưng không hề mảy may nghi ngờ.Đó là một chiến thắng của trí tuệ và bản lĩnh. Ta đã đuổi được kẻ nguy hiểm nhất mà vẫn khiến trung tâm Băng Cốc tin rằng đầu cầu quốc nội đang hoạt động cực kỳ kỷ luật và cẩn trọng.Vượt qua được "ải" K18, CM-12 càng tiến sâu vào lòng địch. Túy và Hạnh bắt đầu tin cẩn tuyệt đối vào "Tổ đặc biệt".Chúng quyết định chơi một ván bài tất tay: Cử một "đặc phái viên" cao cấp nhất trực tiếp xâm nhập về Việt Nam để chỉ đạo tổng tấn công.
Vị đặc phái viên "máu mặt" đó là ai?
Màn kịch "đón tiếp" tại Hòn Đá Bạc sẽ diễn ra như thế nào để lừa được Mai Văn Hạnh?
Vị đặc phái viên "máu mặt" đó là ai?
Màn kịch "đón tiếp" tại Hòn Đá Bạc sẽ diễn ra như thế nào để lừa được Mai Văn Hạnh?


