HỒ SƠ MẬT POL POT - CON ĐƯỜNG TỘI ÁC KỲ 10: 72 GIỜ CHẾT CHÓC
HỒ SƠ MẬT POL POT - CON ĐƯỜNG TỘI ÁC KỲ 10: 72 GIỜ CHẾT CHÓC
Tiếp nối Kỳ 9: Tháng 4 năm 1975, sau những năm tháng bị bóp nghẹt bởi bom đạn và nội chiến, hơn 2 triệu người dân thủ đô Nam Vang (Phnom Penh) đổ xô ra đường vẫy cờ, hò reo chào đón những người lính mặc đồ đen tiến vào thành phố, đinh ninh rằng hòa bình cuối cùng đã lập lại. Nhưng họ không hề biết rằng, cái vẫy tay ấy chính là lời chào đón thần chết...
Sáng ngày 17 tháng 4 năm 1975, bầu trời Nam Vang rực nắng.Đường phố chật cứng người. Hàng chục ngàn người dân thành thị mặc quần áo đẹp, đổ ra đại lộ Monivong để chào đón lực lượng Khmer Đỏ.Họ mang theo nước uống, bánh trái, vừa khóc vừa cười vì tin rằng chiến tranh đã kết thúc.Thế nhưng, nụ cười của người dân Nam Vang bỗng chốc đông cứng lại khi nhìn kỹ vào những "vị cứu tinh" đang tiến vào.Đó không phải là một đội quân giải phóng với nụ cười chiến thắng. Đó là những đứa trẻ vắt mũi chưa sạch, chỉ chừng 13 đến 15 tuổi. Chúng gầy gò, đen nhẻm, khoác trên mình bộ đồ nhuộm mủ cây đen thui và chiếc khăn rằn krama quen thuộc.Điều khiến người dân thành thị rợn tóc gáy nhất chính là đôi mắt của lũ trẻ. Ánh nhìn của chúng hoàn toàn vô hồn, trống rỗng, lạnh lẽo như băng.Chúng không đáp lại những cái vẫy tay. Chúng không nhận thức ăn. Tay chúng lăm lăm khẩu AK-47, ngón trỏ luôn đặt sẵn ở cò súng.Khoảng 2 giờ chiều, giữa lúc không khí đang căng thẳng, những loạt đạn bất ngờ nổ vang trời. Tiếng loa phóng thanh của Khmer Đỏ rít lên một mệnh lệnh khiến 2,5 triệu người dân thủ đô như bị sét đánh:"Tất cả mọi người phải rời khỏi thành phố ngay lập tức! Angkar (Tổ chức) ra lệnh phải đi sơ tán về nông thôn trong 3 ngày để tránh máy bay Mỹ ném bom.Không cần mang theo đồ đạc, 3 ngày sau sẽ được quay lại!Đó chỉ là cái cớ hoàn hảo để tước đoạt mọi tài sản và lùa 2,5 triệu con người ra khỏi nhà của họ mà không gặp phải sự kháng cự.Ban đầu, người dân chần chừ. Nhưng những họng súng AK bắt đầu nhả đạn bắn thẳng lên trời, thậm chí bắn thẳng vào đám đông.Những quân lính thiếu niên vô cảm tông cửa xông vào từng ngôi nhà, lùng sục từng căn hộ. "Ra ngoài! Ra ngoài ngay lập tức!". Ai kháng cự sẽ bị bắn gục ngay tại chỗ.Cảnh tượng sau đó biến thành một địa ngục trần gian thực sự. Hàng triệu người ùn ùn đổ ra các cửa ngõ thành phố dưới cái nắng tháng Tư như đổ lửa.Sự tàn ác của Khmer Đỏ không chừa một ai. Tại Bệnh viện Preah Ket Mealea. Mệnh lệnh "làm sạch" được thi hành không thương tiếc. Hàng ngàn bác sĩ, y tá bị ép phải rời đi, bỏ mặc bệnh nhân.Những người bị thương cụt chân tay phải lê lết trên mặt đường nhựa nóng rẫy.Rùng rợn hơn cả là cảnh những người nhà bệnh nhân khóc lóc, vất vả đẩy những chiếc giường sắt, trên giường là những người bệnh đang thoi thóp, tay vẫn còn cắm nguyên dây truyền dịch (IV drip) nhấp nhô di chuyển giữa dòng người tị nạn.Phụ nữ mang thai chuyển dạ ngay trên vệ đường, trong sự dẫm đạp hỗn loạn.Chỉ trong vòng 72 giờ đồng hồ ngắn ngủi, Nam Vang phồn hoa với 2,5 triệu dân bị lột sạch sự sống.Nó biến thành một thị trấn ma, vắng lặng, chỉ còn tiếng chó sủa hoang dại và những xác chết vứt vương vãi trên đường phố.Pol Pot đã thực hiện thành công bước đầu tiên: Đập nát nền văn minh đô thị, xóa sổ đồng tiền, biến tất cả tinh hoa xã hội về con số không.Vậy trong lúc quân lính của gã đang gây ra cuộc di tản đẫm máu ấy, vị "Anh Cả" tối cao đang ở đâu?Vài ngày sau khi thủ đô biến thành thành phố ma, Pol Pot mới lặng lẽ lẻn vào Nam Vang trên một chiếc xe Jeep cũ kỹ. Hắn chọn Nhà ga xe lửa Nam Vang vắng lặng làm đại bản doanh bí mật.Hàng triệu người dân Nam Vang lúc này đang lầm lũi cuốc bộ về các miền quê với cái bụng đói meo, đinh ninh rằng 3 ngày nữa họ sẽ được về nhà.Họ không biết rằng, trước mắt họ không phải là 3 ngày, mà là 3 năm, 8 tháng và 20 ngày của một màn đêm vô tận.Chờ đón họ ở các vùng nông thôn là những hố chôn người tập thể, những chiếc cuốc đập vỡ sọ và một bản án tử hình dành cho bất cứ ai dám đeo kính cận hay biết nói tiếng nước ngoài."Cánh đồng chết" đã mở cửa. Lưỡi hái của Angkar bắt đầu vung lên, và những cuộc thanh trừng nội bộ bắt đầu...



