Khác

HỒ SƠ MẬT POL POT - CON ĐƯỜNG TỘI ÁC KỲ 11: CUỘC SĂN LÙNG TRÍ THỨC

HỒ SƠ MẬT POL POT - CON ĐƯỜNG TỘI ÁC KỲ 11: CUỘC SĂN LÙNG TRÍ THỨC

Quảng Ninh08/06/2026Bùi Thị Thùy Linh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tiên Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếp nối Kỳ 10: Tin vào lời hứa "3 ngày được quay lại thủ đô" của Khmer Đỏ. Hơn 2 triệu người dân Nam Vang bị lùa ra khỏi nhà, bắt đầu một cuộc hành hương đẫm máu về các vùng nông thôn hẻo lánh. Chờ đón họ ở cuối con đường là một địa ngục trần gian. Ranh giới giữa sự sống - cái chết đôi khi chỉ được quyết định bằng một... gọng kính cận.

Tháng 4 năm 1975, dòng người từ Thủ đô Nam Vang rồng rắn nhích từng bước một trên các ngả đường mòn lởm chởm.Những người già gục ngã vì kiệt sức. Trẻ em khóc thét vì khát nước. Bệnh nhân rên rỉ chờ chết trên những chiếc cáng tự chế.Nếu ai đó kiệt sức mà quỵ xuống, những họng súng AK-47 của bọn lính thiếu niên áo đen sẽ lập tức hành động.Không có sự thương xót. Những xác người bị gạt vội sang vệ đường để lấy chỗ cho dòng người tiếp tục tiến bước.Nhưng bi kịch thực sự chỉ bắt đầu khi những người sống sót lết được đến các "công xã" ở vùng nông thôn.Tại đây, Pol Pot bắt đầu áp dụng chính sách phân loại giai cấp cực đoan và tàn bạo nhất chưa từng có trong lịch sử nhân loại.Những người nông dân nghèo ở nông thôn, những kẻ mù chữ và đi theo Khmer Đỏ từ đầu được gọi là "Cựu dân" (Người cũ/Người cơ bản). Họ được trao quyền lực, trở thành những kẻ cai quản mạng sống của người khác.Ngược lại, 2,5 triệu người dân thành thị vừa bị lùa về, bất kể là giáo sư, bác sĩ hay thợ thủ công, đều bị gắn mác "Tân dân" (Người mới/Người 17 tháng 4).Trong mắt "Angkar" (Tổ chức), Tân dân không phải là con người. Họ là "ký sinh trùng", những kẻ mang mầm mống của tư bản thối nát cần phải được tẩy rửa, hoặc... tiêu diệt.Khmer Đỏ có một khẩu hiệu dành cho Tân dân, được phát đi phát lại trên loa phóng thanh:"Giữ mày lại cũng chẳng ích gì, tiêu diệt mày cũng chẳng tổn thất chi".Và thế là, một cuộc săn lùng trí thức phi lý bậc nhất bắt đầu.Ở các công xã, những toán lính áo đen đa phần là những thanh thiếu niên thất học được giao nhiệm vụ "thanh lọc" đội ngũ Tân dân.Chúng đi dọc các hàng người đang rũ rượi, săm soi từng khuôn mặt. Bất cứ ai đeo kính cận đều lập tức bị lôi ra khỏi hàng.Bởi theo tư duy nguyên thủy của Khmer Đỏ: Đeo kính nghĩa là có đọc sách. Đọc sách nghĩa là trí thức. Mà trí thức thì chắc chắn là phản động, là kẻ thù của Angkar.Không cần xét hỏi, không cần tòa án, những người đeo kính bị đưa thẳng ra bìa rừng, và thứ chờ đợi họ là những nhát cuốc đập thẳng vào sọ để... tiết kiệm đạn.Nhiều giáo sư, bác sĩ, kỹ sư đã nhanh trí vứt bỏ kính cận, vứt bỏ bằng cấp, xé nát những cuốn sách yêu quý để đóng giả làm người lái xích lô hay nông dân mù chữ.Nhưng bọn lính áo đen bắt đầu đi tuần và ra lệnh: "Đưa tay đây tao xem!".Chúng lật ngửa bàn tay của từng người lên. Bàn tay nào thô ráp, chai sần, nhuốm màu bùn đất, kẻ đó được sống. Bàn tay nào trắng trẻo, mềm mại, không có vết chai mười ngón, kẻ đó lập tức bị kết án tử hình.Bởi bàn tay mềm là minh chứng rõ nhất cho việc kẻ đó chưa từng cầm cuốc, chỉ biết ngồi văn phòng bóc lột sức lao động của người khác.Đã có những người trí thức tuyệt vọng đến mức lén lấy đá mài vào tay cho rướm máu, nhét đất cát vào móng tay để giả làm bần nông, thoi thóp giành giật từng hơi thở qua những đợt kiểm tra tử thần ấy.Những kẻ may mắn qua lọt cửa ải phân loại thì bị tống vào một lò đày đọa thể xác.Trong "Năm Số Không", Pol Pot xóa sổ tiền tệ, đóng cửa trường học, đập phá đền chùa.Mọi người phải lao động khổ sai từ 12 đến 14 tiếng mỗi ngày trên những cánh đồng chiêm trũng.Hệ thống gia đình bị phá vỡ hoàn toàn. Đàn ông, đàn bà, trẻ em bị tách ra ở các trại riêng biệt.Họ không được phép nấu ăn ở nhà mà phải ăn chung tại nhà ăn công xã.Mỗi ngày, phần ăn của một người lao động kiệt lực chỉ là hai bát nước cháo lỏng loẹt, đếm được vài hạt gạo trôi nổi lẫn với vài cọng rau muống hoang.Cái đói cào xé tâm can, biến con người thành những bộ xương khô biết đi. Hàng trăm ngàn người đã gục chết ngay trên bờ ruộng vì đói khát, kiệt sức và bệnh tật mà không có một viên thuốc cứu chữa.Khắp đất nước Chùa Tháp biến thành một trại tập trung khổng lồ, một "Cánh đồng chết" không có lối thoát.Thế nhưng, máu của hàng triệu Tân dân dường như vẫn chưa đủ để làm thỏa mãn cơn khát của ác quỷ.Cỗ máy giết người càng vận hành, Pol Pot càng trở nên hoang tưởng và đa nghi bệnh hoạn.Hắn bắt đầu nhìn thấy kẻ thù ở khắp mọi nơi, ngay cả trong những cái bóng của chính mình.Sự hoang tưởng ấy đã châm ngòi cho một cuộc tàn sát còn man rợ hơn: Thanh trừng nội bộ.Lưỡi hái của Angkar bắt đầu quay ngược lại, bổ thẳng xuống đầu chính những người đồng chí đã từng vào sinh ra tử cùng hắn.Và để phục vụ cho công cuộc săn lùng những "kẻ phản bội giấu mặt" này, Pol Pot đã ra lệnh thành lập một lò sát sinh khét tiếng nhất, tàn bạo nhất trong lịch sử Khmer Đỏ.Chốn địa ngục trần gian mang tên S-21 (Tuol Sleng) đã được cựu thầy giáo dạy toán Kaing Guek Eav (Duch) thiết kế và vận hành với những nhục hình rợn tóc gáy như thế nào?

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn