HỒ SƠ MẬT: THIẾU TƯỚNG TÌNH BÁO VŨ NGỌC NHẠ KỲ 8: BÀN CỜ ẤP CHIẾN LƯỢC
HỒ SƠ MẬT: THIẾU TƯỚNG TÌNH BÁO VŨ NGỌC NHẠ KỲ 8: BÀN CỜ ẤP CHIẾN LƯỢC
Bằng một nước cờ thao túng ngoạn mục, Vũ Ngọc Nhạ đã đưa hàng loạt chuyên gia sừng sỏ của Mỹ, Anh, Do Thái về tận nhà thờ Bình An để "tham vấn" cha Hoàng.
Mọi mưu đồ về "Ấp chiến lược" của địch phơi bày ngay trước mắt nhà tình báo. Nhưng bóng tối của Dinh Độc Lập chưa bao giờ bình yên. Một chiếc bẫy chết người mang tên Đỗ Mậu đang giăng ra ngay tại thư viện...Không khí tại thư viện Trung tâm Văn hóa Pháp tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng lật sách. Nhưng với Vũ Ngọc Nhạ (Hai Long), sự tĩnh lặng này lại ẩn chứa một áp lực nghẹt thở.Kẻ vừa tiếp cận ông tự xưng là Thắng, bút danh Nhị Hà, làm việc ở An ninh quân đội ngụy Gã đã nhiều lần chủ động làm quen, rủ rê đi uống cà phê.Và hôm nay, Thắng tung ra mục đích thật sự: Gã muốn mượn bản "Dự thảo Kế hoạch Ấp chiến lược" từ tay Hai Long, với lý do để sếp của mình là Đỗ Mậu đọc trước khi làm việc với Ngô Đình Nhu, đồng thời để gã có tư liệu viết báo.Một lời đề nghị nghe qua có vẻ hợp lý, nhưng với nhãn quan của một điệp viên lỗi lạc, Hai Long lập tức ngửi thấy mùi nguy hiểm.Ông thừa biết mối thâm thù như nước với lửa giữa vợ chồng Ngô Đình Nhu và trùm an ninh Đỗ Mậu.Nếu Hai Long giao tài liệu tuyệt mật này ra, Thắng sẽ lập tức mang về cho Đỗ Mậu. Khi đó, phe Đỗ Mậu sẽ nắm được thóp của Nhu, và Hai Long sẽ trở thành con tốt thí mạng, bị tóm gáy ngay lập tức với tội danh phản bội hoặc làm gián điệp.Lúc này, chính Trung tâm tình báo của ta cũng đang phát lệnh yêu cầu Hai Long bằng mọi giá phải lấy được bản kế hoạch này. Hai Long giữ thái độ điềm nhiên, khéo léo hoãn binh và bí mật báo cáo tình hình về Trung tâm.Chỉ thị từ Trung tâm dội về sắc lạnh và dứt khoát: "Tránh quan hệ với Thắng". Nhưng trong thế giới ngầm, "cắt đuôi" không bao giờ đồng nghĩa với việc biến mất đột ngột hay trốn tránh hoảng loạn. Làm vậy chỉ kích thích thêm bản năng đánh hơi của bầy chó săn.Những ngày sau đó, mỗi khi Thắng lân la đến thư viện Trung tâm Văn hóa Pháp, cố tình chờ đợi để buông lời mời mọc đi uống cà phê hay dò hỏi mượn bản dự thảo, Hai Long đều đón nhận bằng một nụ cười từ tốn.Ông không hề tỏ ra phòng thủ, mà khéo léo dùng chính cái vỏ bọc quyền lực đang lên của mình để dựng thành một bức tường sắt.Lúc thì ông nhẹ nhàng nâng đồng hồ lên xem giờ, nét mặt cáo lỗi: "Rất tiếc cho tôi quá, hôm nay tôi phải tháp tùng cha Tổng đi gặp phái đoàn chuyên gia nước ngoài".Khi khác, ông lại điềm nhiên từ chối bằng một lý do không ai dám vặn vẹo: "Ông cố vấn Nhu đang chờ tôi ở Dinh, tài liệu mật đâu thể tùy tiện mang ra quán xá ngồi đọc được".Những lời khước từ hợp tình, hợp lý và mang sức nặng quyền lực khiến Thắng dù tức anh ách cũng không thể vin vào cớ gì để bắt bẻ hay sinh nghi.Cứ thế, cái đuôi nguy hiểm bị chặt đứt. Đỗ Mậu và bầy tay chân đành ngậm đắng nuốt cay nhìn con mồi vuột khỏi tầm tay mà không nắm được bất kỳ kẽ hở nào.Lúc này, uy tín của cha Hoàng tại xứ đạo Bình An đang lên nhờ chiếc xe Peugeot và 50 vạn đồng mà bạo chúa Ngô Đình Cẩn vừa "cống nạp". Dưới sự đạo diễn ngầm của Vũ Ngọc Nhạ, nhà thờ Bình An ọp ẹp bỗng chốc trở thành tâm điểm của chính trường.Từng phái đoàn chuyên gia chống chiến tranh du kích cự phách nhất thế giới lũ lượt kéo đến xin yết kiến cha Tổng. Nhóm chuyên gia Do Thái của Dayan thao thao bất tuyệt về mô hình nông trang Kibbutz của Israel. Nhóm chuyên gia Anh của Robert Thompson khoe khoang về mô hình ấp tự vệ Homeguard từng áp dụng ở Mã Lai. Tiếp đó là nhóm cố vấn CIA của linh mục De Jaegher, nhóm của Nguyễn Lạc Hóa...Vũ Ngọc Nhạ ngồi đó, nhâm nhi tách trà với tư cách là "cố vấn tối cao" của cha Hoàng. Ông không cần nổ một phát súng, không cần đột nhập vào phòng bảo mật, mà chính những bộ óc quân sự sừng sỏ nhất của Mỹ và đồng minh lại đang tự tay lật mở toàn bộ đường đi nước bước của chúng trước mắt tình báo Việt Cộng.Tuy nhiên, vở kịch này lại mang đến một cái kết đầy bi kịch cho chính những kẻ trong cuộc.Một buổi chiều mưa rả rích, Hai Long đạp xe đến nhà thờ Bình An. Qua khung cửa sổ, ông thấy cha Hoàng mặc áo chùng đen, chắp tay đứng lặng lẽ như một pho tượng trước hiên nhà thờ, thẫn thờ nhìn những hạt mưa rơi.Khi Hai Long bước vào, ông báo một tin vui: Linh mục De Jaegher ở dinh Gia Long vừa hết lời ca ngợi sự am hiểu chiến tranh của cha Hoàng, và muốn mời cha vào Ban cố vấn về ấp chiến lược.Nhưng trái với sự đắc ý thường ngày, khuôn mặt cha Hoàng nhăn nhúm lại trong một nỗi tuyệt vọng. Linh mục già quay sang Hai Long, chua chát thốt lên:"Đó chính là điều đáng buồn... Mình muốn họ chê bai mình đã làm hỏng mọi chuyện, nhưng họ lại khen mình. Họ chẳng biết gì hơn mình!".Cha Hoàng đã nhận ra một sự thật. Những chuyên gia nước ngoài được tung hô kia thực chất hoàn toàn mù tịt về sức mạnh của du kích cộng sản. Cả De Jaegher, Dayan hay Thompson đều sẽ thất bại thảm hại trên chiến trường Việt Nam.Cha Hoàng chua xót thừa nhận: "Mình không tin là mình đã đánh thắng du kích cộng sản...Chiến dịch thao túng "Bàn cờ Ấp chiến lược" đã thành công ngoài sức tưởng tượng.Vũ Ngọc Nhạ lấy được toàn bộ mưu đồ của địch và niềm tin của những người nắm quyền chế độ Sài Gòn.Nhưng khi bức màn sân khấu khép lại, người điệp viên ấy lại phải đối mặt với một cuộc chiến khác.Giữa lòng địch trùng trùng điệp điệp, phải đóng vai một kẻ phản bội quê hương, sự cô đơn và nỗi nhớ cồn cào đã cắn xé tâm can ông như thế nào?Làm sao một con người có thể giữ vững tinh thần thép khi ngày ngày phải chứng kiến những ánh mắt khinh miệt của chính đồng bào mình?



