Khác

HỒ SƠ MẬT TỘI ÁC TỘT CÙNG KỲ 2: ÁC THÚ KHOÁC ÁO BLOUSE TRẮNG

HỒ SƠ MẬT TỘI ÁC TỘT CÙNG KỲ 2: ÁC THÚ KHOÁC ÁO BLOUSE TRẮNG

Quảng Ninh08/06/2026Bùi Thị Thùy Linh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tiên Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

(Tiếp nối Kỳ 1: Khép lại thảm kịch xé lòng của mầm non 2 tuổi tại Mang Cá, chuyến xe GMC bọc bạt kín bưng lầm lũi xé toạc màn đêm. Đích đến của nó là một nơi treo biển cứu người, nhưng bên trong lại là cõi âm ty rùng rợn trần gian...)

Đà Nẵng, những đêm xám xịt đầu thập niên 60.Người ta rùng mình mỗi khi nghe tiếng phanh cháy đường của những chiếc xe quân sự GMC lao thẳng vào cổng sau "Tổng y viện Duy Tân".Đó không phải là xe chở bệnh nhân cấp cứu. Đó là những chuyến xe của tử thần.Dưới lớp bạt phủ kín, hàng chục nữ chiến sĩ, những người mẹ, người chị từ các nhà lao miền Trung bị lôi xuống như những bao tải. Thân hình họ đã tứa máu, lở loét sau những trận đòn roi thừa sống thiếu chết từ các bót cảnh sát dã chiến.Bọn Mỹ - Ngụy rêu rao đưa họ về Duy Tân để "chăm sóc y tế".Nhưng hỡi ôi, đón chờ các chị không phải là sự sống, mà là những gã đao phủ khoác áo blouse trắng.Tại đây, y đức bị chà đạp dưới lớp giày đinh bọc thép.Bọn quân cảnh, y tá nặc mùi rượu đế và sặc sụa khói thuốc, thản nhiên lôi xềnh xệch những thân hình gầy guộc quăng lên mặt bàn mổ lạnh toát.Chúng dùng những chiếc kìm phẫu thuật rỉ sét, cố tình lỉa sâu vào từng vết thương đang hở miệng.Thay vì sát trùng bằng thuốc đỏ, chúng tàn độc rót thẳng nước muối đặc, thậm chí gí cả tàn thuốc lá đang cháy dở vào những mảng da thịt nát bươm.Tiếng thét xé ruột gan cất lên, rồi vỡ vụn, bị dội ngược lại và nuốt chửng bởi bốn bức tường đá cách âm kín bưng.Kinh tởm hơn, chúng biến phòng bệnh thành nơi triệt hạ nhân phẩm con người một cách đê hèn tận cùng.Những gã ác thú mang mặt người nhét giẻ tẩm phèn chua vào miệng các chị, rồi điên cuồng giáng dùi cui điện, gí những bó dây đồng chập mạch vào những vùng nhạy cảm nhất.Chúng muốn dùng nỗi đau thể xác buốt óc để tước đoạt vĩnh viễn thiên chức làm mẹ của những người phụ nữ ngoan cường, ép họ phải mở miệng khai ra bến bãi của cơ sở cách mạng.Máu tươi hòa cùng nước mắt, rớt xuống nền xi măng lạnh lẽo.Có những người chị đã oằn mình quằn quại đến gãy cả xương sườn, ngất lịm đi, rồi lại bị hất nguyên xô nước đá pha mắm nhĩ để bừng tỉnh, tiếp tục chịu đựng sự đọa đày đợt hai, đợt ba...Đọc đến những dòng tài liệu ố vàng này, sống mũi ADMIN thực sự nghẹn đắng. Máu thịt đồng bào mình trút xuống, những nỗi đau tận cùng rỉ máu ấy, lịch sử làm sao có thể chôn vùi?Nhưng nếu Tổng y viện Duy Tân đã là địa ngục, thì các bạn sẽ thấy lồng ngực mình bị bóp nghẹt thực sự khi biết đến một cơ sở được ngụy trang hoàn hảo dưới cái tên "Phòng giặt là" ở bãi biển Non Nước.Chỉ cách Duy Tân vài cây số, tại đó, bọn thủ ác đã dùng một thứ "đồ nghề" rùng rợn đến mức khiến cả những gã cai ngục lì lợm nhất cũng phải sởn gai ốc...Thứ "đồ nghề" đoạt mạng đó là gì mà có thể bẻ gãy cả thanh xuân và khát vọng sống của một đời người con gái?

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn