HỒ SƠ MẬT TỘI ÁC TỘT CÙNG KỲ 5: CHUỒNG CỌP CÔN ĐẢO
HỒ SƠ MẬT TỘI ÁC TỘT CÙNG KỲ 5: CHUỒNG CỌP CÔN ĐẢO
(Tiếp nối Kỳ 4: Rời khỏi thung lũng khói lửa Phú Tài nơi các chị cắn răng huyết chiến tay không với bầy ác thú, trang hồ sơ ố vàng đưa chúng ta vượt biển khơi, cập bến một hòn đảo mịt mù tử khí. Nơi đó, con người bị nhốt vào lồng đá, và thứ "tuyết trắng" chết chóc đổ ụp xuống những mảng da thịt đã lở loét đến tận xương...)
Côn Lôn (tức Côn Đảo ngày nay), những đêm dài đặc quánh bóng tối và sự tuyệt vọng.Người ta gọi nơi này là "Địa ngục trần gian", nhưng có lẽ, ngay cả Diêm Vương cũng phải cúi đầu ớn lạnh trước những gì diễn ra tại khu Trại Phú Tường, nơi chứa đựng hệ thống "Chuồng Cọp" khét tiếng.Đó là những chiếc hố sâu hun hút được xây bằng đá tảng, bên trên không có mái che mà đan bằng những song sắt to bằng cổ tay.Năm người phụ nữ gầy guộc, mang trên mình đầy thương tích từ đất liền chuyển ra, bị tống vào một chiếc chuồng chật hẹp chỉ vừa vài mét vuông.Họ bị cùm chân chung vào một thanh sắt nòng dài. Không thể đứng thẳng, không thể nằm sải lai. Chỗ đi vệ sinh cũng ngay tại chỗ.Nền xi măng sũng nước tiểu, phân bốc mùi xú uế nồng nặc. Dòi bọ lúc nhúc chui rúc vào những vết thương đang rỉ mủ ở cổ chân các chị.Nhưng đó mới chỉ là khúc dạo đầu của đòn thù.Phía trên mái song sắt, đám trật tự viên và cai ngục ngậm xì gà, nhẩn nha đi lại vắt vẻo như những bóng ma. Chán chọc gậy sào sừng sững xuống đầu tù nhân, chúng bắt đầu tung ra đòn tra tấn đê hèn nhất.Những bao vôi bột trắng toát được khiêng đến.Bọn ác thú nhếch mép cười lạnh lùng, rồi thẳng tay xé bao, trút vôi bột rào rào xuống đầu, xuống mặt, xuống những thân hình trần trụi đang co cụm dưới đáy chuồng.Chưa hết, chúng lập tức tạt theo những xô nước bẩn đục ngầu.Vôi sống gặp nước lập tức sôi sùng sục. Sức nóng khủng khiếp của hóa chất luồn lách vào từng kẽ tóc, bỏng rát đôi mắt, thiêu đốt đến tận cùng hệ thần kinh.Thứ "bụi trắng" ấy rắc vào những vết thương hở miệng khiến máu tươi rịn ra, trộn lẫn với nước vôi, đỏ quạch cả một góc hầm tăm tối. Da thịt cháy xém, phồng rộp lên đau đớn thấu tận tâm can.Chúng muốn nghe tiếng khóc than. Chúng chờ đợi những cái gục đầu xin hàng.Nhưng không!Giữa khoảnh khắc tận cùng của sự đọa đày, từ đáy "Chuồng Cọp" lầy lội máu và bùn, một thanh âm bỗng cất lên.Ban đầu chỉ là tiếng thầm thì, rồi mạnh dần lên, hòa nhịp cùng nhau. Năm người đàn bà bị cùm chân, mặt mũi phủ trắng lớp vôi nồng nặc, đã ngẩng cao đầu cất cao bài hát "Bài ca hy vọng".Tiếng hát khản đặc nhưng đanh thép xé toạc màn đêm Côn Đảo. Tiếng hát rúng động cả bức tường đá vô tri, khiến đám cai ngục trên mái song sắt phải sững sờ, gai ốc nổi rần rần vì kinh sợ trước "khí phách Việt Nam".Nỗi đau ấy quá lớn, mà sự vĩ đại cũng quá đỗi phi thường. Chúng ta đang được sống trong hòa bình này, được đổi bằng chính những chảo vôi trộn máu của các mẹ, các chị.Một thời kỳ quá đau thương của đất nước dưới ách thống trị tàn bạo của quân thù, xin các bạn hãy nhắm mắt một giây để mặc niệm và đừng vội lướt qua.Nhưng hỡi ôi, người lớn chịu đựng đã đành. Sẽ ra sao khi những mầm non mới 7 tuổi, 14 tuổi cũng bị tống vào xà lim Chí Hòa, phải tự cầm dao rạch nát cánh tay mình để phản kháng?



