Bài viết

HỒ SỸ ĐÀO (1951–1974) – MẸ VẪN ĐỢI CON TRONG NHỮNG MÙA THÁNG BẢY

HỒ SỸ ĐÀO (1951–1974) – MẸ VẪN ĐỢI CON TRONG NHỮNG MÙA THÁNG BẢY

Nghệ An06/08/2026Phường Tân Mai (Đoàn phường Tân Mai)8 lượt xem0 lượt chia sẻ
HỒ SỸ ĐÀO (1951–1974) – MẸ VẪN ĐỢI CON TRONG NHỮNG MÙA THÁNG BẢY

Có những người mẹ sinh con ra để nhìn con lớn lên.

Nhưng cũng có những người mẹ tiễn con lên đường khi đất nước còn chiến tranh, rồi dành cả phần đời còn lại để nhớ về người con ấy.

Ở quê hương Tân Mai, mẹ của liệt sĩ Hồ Sỹ Đào vẫn đang sống.

Mỗi mùa tri ân tháng Bảy, mỗi dịp Tết đến, hay mỗi lần nghe tiếng quốc ca vang lên, hình bóng người con trai năm nào lại trở về trong ký ức của mẹ.

Hồ Sỹ Đào sinh năm 1951.

Anh lớn lên trong những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó. Tuổi trẻ của anh cũng là tuổi trẻ của một thế hệ mang trên vai sứ mệnh lịch sử. Khi Tổ quốc cần, hàng triệu thanh niên đã gác lại cuộc sống riêng để khoác lên mình màu áo lính.

Hồ Sỹ Đào cũng bước vào hàng ngũ ấy.

Ngày anh rời quê hương, có lẽ không ai biết đó sẽ là lần cuối cùng mẹ được nhìn thấy con.

Không ai biết rằng, lời chào tạm biệt năm ấy lại trở thành cuộc chia ly kéo dài mãi mãi.

Chiến trường những năm đầu thập niên 70 vô cùng ác liệt.

Người lính trẻ mang theo niềm tin sẽ có ngày trở về khi đất nước thống nhất. Nhưng giữa khói lửa chiến tranh, không phải lời hẹn nào cũng thành hiện thực.

Năm 1974, khi mới 23 tuổi, Hồ Sỹ Đào đã anh dũng hy sinh.

Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.

Tuổi của những ước mơ còn đang ở phía trước.

Tuổi của những dự định chưa kịp bắt đầu.

Chỉ một năm sau, mùa Xuân năm 1975, đất nước hoàn toàn giải phóng.

Ngày vui của dân tộc đã đến.

Nhưng với mẹ anh, niềm vui ấy luôn đi cùng một khoảng lặng không thể khỏa lấp. Bởi giữa niềm vui thống nhất, người con trai mà mẹ ngày đêm mong ngóng đã không còn trở về.

Hôm nay, quê hương Tân Mai đang từng ngày phát triển.

Những con đường mới, những ngôi trường mới, những mùa biển đầy cá, những tiếng cười của trẻ nhỏ... tất cả là điều mà thế hệ các anh đã đánh đổi bằng tuổi xuân của mình.

Điều khiến chúng ta xúc động hơn cả là mẹ của liệt sĩ Hồ Sỹ Đào vẫn còn sống, vẫn là chứng nhân của một thời máu lửa và cũng là người gìn giữ ký ức thiêng liêng về người con đã hiến dâng trọn tuổi trẻ cho Tổ quốc.

Mỗi sự quan tâm dành cho các Mẹ Việt Nam anh hùng, thân nhân liệt sĩ và gia đình có công không chỉ là nghĩa cử "Uống nước nhớ nguồn", mà còn là lời tri ân đối với những người đã góp phần làm nên hòa bình hôm nay.

Xin thành kính tưởng nhớ liệt sĩ Hồ Sỹ Đào (1951–1974). Dẫu anh đã đi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng trong trái tim của mẹ, của quê hương và của mỗi người dân Tân Mai, anh vẫn mãi là người con tuổi hai mươi ba đã hiến trọn cuộc đời cho Tổ quốc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn