HỒ SỸ ĐÀO – CÒN MẸ LÀ CÒN MỘT MIỀN KÝ ỨC
Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ.
Những hố bom năm nào đã phủ màu xanh của cây lá. Những con đường đất đã được bê tông hóa. Tiếng súng đã nhường chỗ cho tiếng trẻ thơ đến trường.
Nhưng có những điều, thời gian không thể xóa nhòa.
Đó là nỗi nhớ của một người mẹ.
Ở quê hương Tân Mai, mẹ của liệt sĩ Hồ Sỹ Đào vẫn đang sống.
Mỗi năm thêm một tuổi, mái tóc mẹ bạc thêm, bước chân chậm hơn. Thế nhưng trong ký ức của mẹ, người con trai sinh năm 1951 dường như vẫn mãi ở tuổi đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất của cuộc đời.
Ngày anh lên đường nhập ngũ, đất nước vẫn còn chìm trong khói lửa.
Có lẽ, như bao bà mẹ Việt Nam khác, mẹ đã tiễn con bằng một nụ cười để con yên lòng, rồi lặng lẽ khóc khi bóng con khuất sau con đường làng.
Người mẹ nào cũng mong con trở về.
Chỉ tiếc rằng, chiến tranh không phải lúc nào cũng cho những cuộc đoàn tụ.
Năm 1974, Hồ Sỹ Đào đã anh dũng hy sinh khi mới 23 tuổi.
Anh mãi mãi dừng lại ở tuổi thanh xuân.
Còn mẹ, vẫn tiếp tục cuộc đời với nỗi nhớ mang tên con.
Một năm sau, đất nước thống nhất.
Khắp nơi rợp cờ hoa.
Biết bao người lính trở về trong vòng tay gia đình.
Nhưng cũng có biết bao mái nhà chỉ còn đón người thân bằng tấm Bằng "Tổ quốc ghi công" và những giọt nước mắt lặng thầm.
Gia đình của Hồ Sỹ Đào là một trong những mái nhà ấy.
Hôm nay, khi chúng ta đến thăm hỏi các gia đình liệt sĩ, dành một lời động viên hay một món quà nhỏ cho các mẹ, đó không chỉ là hoạt động "Đền ơn đáp nghĩa".
Đó còn là lời nhắc nhở rằng phía sau mỗi anh hùng liệt sĩ luôn có một người mẹ đã âm thầm hy sinh cả cuộc đời.
Chúng ta tri ân người đã ngã xuống.
Cũng là tri ân những người ở lại.
Tên của Hồ Sỹ Đào được khắc trên bia đá.
Nhưng hình bóng của anh lại được khắc sâu trong trái tim của mẹ, của gia đình và của quê hương Tân Mai.
Đó là một ký ức không bao giờ cũ.
Đó là một tình mẫu tử không bao giờ phai.
Và cũng là lời nhắc nhở mỗi thế hệ hôm nay hãy sống xứng đáng với những người đã dành cả tuổi xuân để đất nước được nở hoa trong hòa bình.
Xin kính cẩn tưởng nhớ liệt sĩ Hồ Sỹ Đào (1951–1974) – người con của quê hương Tân Mai. Xin kính chúc mẹ của anh luôn mạnh khỏe. Sự hiện diện của mẹ hôm nay chính là nhịp cầu thiêng liêng nối quá khứ với hiện tại, để các thế hệ mai sau mãi không quên những người đã hiến dâng cuộc đời cho Tổ quốc.



