HỒ SỸ PHƯỢNG – ĐIỀU CÒN LẠI SAU NHỮNG NĂM THÁNG
HỒ SỸ PHƯỢNG – ĐIỀU CÒN LẠI SAU NHỮNG NĂM THÁNG
Có lẽ một trong những điều đáng quý nhất của con người là khả năng bước tiếp sau những gì đã trải qua.
Cuộc đời không phải lúc nào cũng giữ nguyên những gì vốn có. Sức khỏe có thể thay đổi, tuổi tác có thể khiến con người chậm lại, những năm tháng đã qua có thể để lại những dấu tích không thể xóa. Nhưng điều quan trọng là con người vẫn tiếp tục sống, tiếp tục gắn bó với gia đình và quê hương.
Ông Hồ Sỹ Phượng, bệnh binh của quê hương Tân Mai, là một trong những người đang mang trên mình dấu ấn của một chặng đường như thế.
Ông được xác định suy giảm khả năng lao động từ 61% đến 70%.
Nếu chỉ đọc con số ấy, chúng ta có thể nhanh chóng đi qua. Nhưng nếu dừng lại một chút, chúng ta sẽ hiểu rằng phía sau đó là một sự ảnh hưởng đáng kể đến sức khỏe và cuộc sống của một con người.
Bệnh binh không phải là một danh xưng để người ta nói lên rồi thôi.
Đó là một phần cuộc đời.
Là những ảnh hưởng về sức khỏe phải mang theo trong những năm tháng tiếp theo. Là sự thích nghi với những điều mà trước đây có thể chưa từng nghĩ tới. Là việc phải học cách sống cùng những giới hạn của cơ thể mà thời gian không phải lúc nào cũng có thể xóa nhòa.
Nhưng có một điều rất đáng trân trọng: người có công thường không kể về những khó khăn của mình bằng những lời than trách.
Họ cứ sống.
Bình dị như bao người dân khác.
Và chính sự bình dị ấy đôi khi khiến chúng ta quên mất rằng để có được cuộc sống bình thường hôm nay, đã có những thế hệ phải đi qua những điều không bình thường.
Tân Mai hôm nay đang từng ngày đổi thay. Những con đường mới, những ngôi nhà mới, những thế hệ trẻ với những ước mơ mới đang tạo nên diện mạo của quê hương.
Nhưng giữa những đổi thay ấy vẫn còn những con người mang trong mình ký ức của một thời.
Họ chính là những người giúp quá khứ không bị lãng quên.
Bởi lịch sử không chỉ nằm trong những trang sách.
Lịch sử còn nằm trong ký ức của con người.
Và những người có công chính là những người đang mang theo một phần ký ức ấy.
Khi chúng ta đến thăm một người bệnh binh, điều quan trọng không chỉ là trao một món quà hay gửi một lời chúc. Điều quý giá hơn là sự hiện diện và thái độ chân thành. Để người có công biết rằng quê hương vẫn nhớ đến mình, thế hệ sau vẫn trân trọng mình.
Với người trẻ, đó cũng là một bài học rất đặc biệt.
Không phải bài học được viết trên bảng.
Không phải bài học có trong một kỳ thi.
Mà là bài học về lòng biết ơn.
Xin được kính trọng và tri ân bệnh binh Hồ Sỹ Phượng. Có những điều thời gian có thể làm phai mờ, nhưng sự cống hiến của một thế hệ thì không nên bị lãng quên. Bởi điều còn lại sau những năm tháng không chỉ là những dấu tích trên cơ thể, mà còn là giá trị của một cuộc đời đã đi qua và để lại cho quê hương một câu chuyện đáng trân trọng.



