Hồ Sỹ Trường
ếu hỏi chiến tranh đã lấy đi điều gì, câu trả lời có lẽ không chỉ là máu và nước mắt.
Chiến tranh còn lấy đi những năm tháng tuổi trẻ.
Những năm tháng mà lẽ ra con người được sống trong bình yên, học tập, lao động và xây dựng tương lai.
Hồ Sỹ Trường thuộc về thế hệ đã dành tuổi trẻ của mình cho những năm tháng đất nước còn chiến tranh.
Từ quê hương Tân Mai, những người con như ông đã trở thành một phần của lịch sử.
Ngày hôm nay, khi nhìn lại, điều khiến chúng ta xúc động không chỉ là những gian khổ mà họ đã trải qua, mà còn là sự bình dị của những con người ấy.
Họ không nhất thiết nói nhiều về những gì mình đã làm.
Nhưng chính sự im lặng ấy đôi khi lại khiến chúng ta càng trân trọng.
Bởi có những ký ức quá sâu để kể thành lời.
Có những mất mát chỉ người từng trải mới hiểu.
Và có những năm tháng chỉ có thể nhìn lại bằng lòng biết ơn.



