Cựu chiến binh

Hồ Thanh Bình - Cựu chiến binh ba lần được gặp Bác Hồ

Lào Cai22/05/2026Ban Thanh niên CAT (Ban Thanh niên CAT)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông là Hồ Thanh Bình, cựu chiến binh đã có 82 tuổi đời, 55 tuổi Đảng, đang ở tại thôn Lãnh Trường xã Xuân Lãnh, huyện Đồng Xuân, Phú Yên. Cả xã Xuân Lãnh từ già đến trẻ khi nhắc đến ông hầu như ai cũng biết, bởi một điều bình dị là ông luôn quan tâm đến công việc xã hội và gần gũi mọi người. Ông nói: “Khi còn trong quân ngũ và cho đến hôm nay sau hơn 20 năm về hưu, tôi vẫn tâm niệm một điều còn sống là còn cống hiến, làm cách mạng là phải gần gũi, quan tâm đến mọi người”.

Quê ở TX Hội An tỉnh Quảng Nam, ông là con trai duy nhất trong gia đình có 12 anh chị em, năm 1946 ông 18 tuổi, khi đang học dở dang thì phải theo gia đình tản cư vào Quảng Ngãi, theo lời bạn bè năm 1948 ông gia nhập quân đội, vào thẳng Trung đoàn 126 ở Quảng Ngãi. Biết ông có trình độ văn hoá, đơn vị chọn ông làm công tác tuyên truyền tại mặt trận Đắc Tô- Bắc Kon Tum. Năm 1950 chuyển về Tiểu đoàn 77 của Quãng Ngãi sau đó tiểu đoàn này được điều sang Hạ Lào làm công tác xây dựng cơ sở. Đến năm 1954, hoà bình, tiểu đoàn này được đưa về nước thành lập Trung đoàn 673 khu vực Hạ Lào. Trong thời gian này ông đi tập kết ra Bắc và được bổ sung về Tổng đội Biên phòng 335 đóng quân ở Nghệ An. Đến năm 1956 Tổng đội Biên phòng chuyển về Tây Bắc và thành lập Đại Đoàn 335 ở Mộc Châu Sơn La. Năm đó ông được chọn đi học Trường sĩ quan lục quân K10. Sau 2 năm ông về lại đơn vị cũ và đến năm 1960-1961 ông có mặt tại Cánh Đồng Chum, Nậm Thà thuộc Bắc Lào giáp biên giới Trung Quốc.

Sau khi về nước tháng 12 năm 1964 ông được điều về công tác tại Bộ tổng tham mưu, sau đó được biên chế vào đội tàu không số vận chuyển lương thực vũ khí chi viện cho chiến trường miền Nam. Ông nhớ như in, ông có mặt trong chuyến tàu không số xuất bến tại miền Bắc đúng ngày thành lập QĐNDVN 22/12/1964. Sau hơn một tháng vượt qua muôn trùng sóng gió, tàu cập bến Vũng Rô. Tại đây ông được cấp trên cử ở lại đơn vị K60 với nhiệm vụ bí mật bảo vệ bến và vận chuyển hàng hóa.

Ông nói vui “Có lẽ chuyến tàu không số cập bến rồi bỏ tôi ở lại, nên cũng là cái duyên số để Phú Yên trở thành quê hương thứ hai, và mảnh đất này gắn cả cuộc đời của tôi”. Như vậy nơi đất lành Phú Yên có thêm người tài để tiếp sức trong cuộc chiến đấu, ông tiếp tục được kinh qua nhiều chức vụ khác nhau, năm 1968 làm Trưởng Ban tác chiến Tỉnh đội Phú Yên, rồi làm Giám đốc Trường Quân sự tỉnh Phú Yên ở Cà Te (Gia Lai lúc bấy giờ). Năm 1971 làm Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 13, năm 1973 làm phái viên Ban cán sự tỉnh chỉ đạo cánh Sông Cầu. Sau giải phóng ông làm Huyện đội trưởng Đồng Xuân và năm 1982 vì hoàn cảnh gia đình vợ mất sớm do bệnh hiểm nghèo, các con còn nhỏ không ai chăm sóc, Trung tá Hồ Thanh Bình xin về hưu trước tuổi.

Ông kể một lần gặp Bác về thăm chống hạn ở huyện Thường Tín (Hà Tây cũ-nay là Hà Nội) Bác đã xuống ruộng, cùng kéo gàu sóng tát nước với bà con; một lần Bác đi kiểm tra bộ đội miền Nam tham gia duyệt binh năm 1958 ở Sư đoàn 355 ở Hà Nội, và một lần gặp Bác ở Câu lạc bộ Thống Nhất Bác đi thăm đồng bào miền Nam.

“Trong ba lần gặp Bác tuy ngắn ngủi nhưng tôi học được rất nhiều điều ở Bác, thứ nhất là Bác hiểu tâm lý anh em miền Nam rất nhớ và mong gặp Bác. Cho nên sau khi đi các nước XHCN về, khi chuẩn bị duyệt binh ngày 2/9/1958 thì trước đó một ngày Bác đã đến sân bay Bạch Mai cho tập hợp hết anh em chiến sĩ miền Nam Sư đoàn 355 lại để Bác gặp. Bác nói một câu động viên là hôm nay Bác tới thăm để ngày mai các cháu tham gia duyệt binh cho tốt. Bác sợ anh em mừng quá trong quá trình duyệt binh cứ liếc liếc là không nghiêm túc nên Bác dặn rất kỹ…” Cựu chiến binh Hồ Thanh Bình đã kể.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn