HỒ THỊ CÚC
TUỔI 24
Trong đoạn trích “Đất nước” của thi sĩ Nguyễn Khoa Điềm, có đoạn thơ:
Em ơi em Đất Nước là máu xương của mình
Phải biết gắn bó và san sẻ
Phải biết hóa thân cho dáng hình xứ sở
Làm nên Đất Nước muôn đời…
Qua đoạn thơ trên, ta có thể thấy được tinh thần trách nhiệm của những người con đất Việt dành cho quê hương của chính mình và đó cũng chính là nguồn động lực cho nhiều thế hệ mai sau. Đoạn thơ trên cũng làm cho tôi nhớ về người con gái đã anh dũng hy sinh tại ngã ba Đồng Lộc, nay thuộc tỉnh Hà Tĩnh. Người con gái ấy chính là Anh hùng Liệt sĩ Hồ Thị Cúc.
Hồ Thị Cúc (1944 – 1968) sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, ba mất sớm khi chị còn rất nhỏ. Không lâu sau mẹ chị tái giá, chị đành phải quay về ở với ông nội và cô ruột của chính mình, cuộc sống của chị không hề dễ dàng. Năm chị 8 tuổi, trong lúc dọn dẹp, mợ của chị đã vô tình trượt chân làm đổ nồi cám lên người chị, khiến chị bị bỏng nặng và mọi người đều tưởng chị đã không qua khỏi, nhưng bằng nghị lực sống của mình cùng với sự chạy chữa của cô ruột (o Loan), chị đã thoát khỏi cửa tử.
Vào năm 1965, chị tình nguyện lên đường tham gia làm thanh niên xung phong, vào Tiểu đội 4, Đại đội 552, Tổng đội Thanh niên xung phong Hà Tĩnh. Những người đồng đội của chị là những chàng trai và cô gái trong tỉnh, tuổi rất trẻ. Thời gian đầu, tiểu đội của Cúc làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông và bốc chuyển hàng hóa ở bến phà Địa Lợi, phía nam huyện Hương Khê. Phà Địa Lợi qua sông Ngàn Sâu, trên đường chiến lược 15A, con đường huyết mạch vận chuyển chi viện cho chiến trường. Ngã ba Đồng Lộc - một trọng điểm mà kẻ thù đánh phá mang tính hủy diệt.
Vào lúc 14 giờ ngày 24/7/1968, máy bay địch điên cuồng trút bom xuống Ngã ba Đồng Lộc, cướp đi sinh mạng của 10 cô gái thanh niên xung phong Tiểu đội 4, Đại đội 552 khi tuổi xuân vừa chớm. Ngay sau trận bom, đồng đội đau đớn bới tìm được 9 người, riêng chị Cúc bị vùi lấp quá sâu. Phải mất đến 3 ngày đêm ròng rã đào bới trong nghẹn ngào và nước mắt xót xa, ruột gan như lửa đốt, đồng đội mới tìm thấy chị nằm lặng lẽ sâu trong lòng đất lạnh để đưa chị về đoàn tụ cùng các chị em. Vào lúc 17 giờ ngày 26/7/1968, mọi người tìm được chị với tư thế ngồi đội nón, trong lòng chị còn ôm chiếc cuốc. Khi đó chị chỉ mới 24 tuổi, cái độ tuổi đẹp nhất của người con gái. Chị đã dâng trọn cuộc đời của mình cho cách mạng, cho cuộc đấu tranh bảo vệ Tổ quốc, cho nền độc lập của Nước nhà. Trong bài thơ “Cúc ơi” của thi sĩ Yến Thanh viết để nhằm tưởng nhớ đế chị Cúc sau hai ngày không tìm được chị có đoạn:
“Tiểu đội đã xếp một hàng ngang
Cúc ơi em ở đâu không về tập hợp?
Chín bạn đã quây quần đủ hết
Nhỏ - Xuân - Hà - Hường - Hợi - Rạng - Xuân - Xanh
A trưởng Võ Thị Tần điểm danh
Chỉ thiếu mình em”
Có thế thấy chiến tranh đã gây ra không biết bao nhiêu đau thương, tổn thất cho con người, cũng chính chiến tranh đã cướp đi nhưng người con, người cháu của những người mẹ, người bà “Kháng chiến đã giành đất nước về cho đời/ Bóng đất nước hình như bóng dáng con tôi”. Những người chiến sĩ ấy khi hy sinh đã mang theo một khát vọng vô cùng to lớn đó chính là sự bình yên và độc lập của Tổ quốc. Sự hy sinh của họ chính là một nguồn động lực to lớn cho các thế hệ mai sau phải tiếp tục và gìn sự hòa bình này. Đất nước của chúng ta chính là một bông hoa được nở ra từ xương và máu của các thế hệ đi trước, bởi thế chúng ta cần phải có trách nhiệm bảo vệ và xây dựng để Đất nước ngày càng dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh.



