Hồ Thị Cúc – “Cúc ơi!” và câu chuyện không quên ở Đồng Lộc
Trong câu chuyện về mười cô gái Đồng Lộc, Hồ Thị Cúc là người để lại một câu chuyện đặc biệt xúc động.
Hồ Thị Cúc sinh năm 1944 tại Hương Sơn, Hà Tĩnh. Tuổi thơ của chị trải qua nhiều khó khăn. Nhưng lớn lên, chị vẫn mang trong mình sự dịu dàng, chịu khó và tinh thần trách nhiệm.
Khi tham gia thanh niên xung phong, Hồ Thị Cúc được giao nhiệm vụ tại Ngã ba Đồng Lộc và trở thành Tiểu đội phó.
Chị cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ san lấp hố bom, sửa đường, bảo đảm giao thông.
Trong những ngày chiến tranh ác liệt, công việc ấy được thực hiện giữa bom đạn. Những cô gái tuổi mười tám, đôi mươi phải thường xuyên đối mặt với nguy hiểm.
Ngày 24/7/1968, Hồ Thị Cúc cùng chín đồng đội làm nhiệm vụ tại khu vực Ngã ba Đồng Lộc.
Sau một trận bom dữ dội, cả mười cô gái hy sinh.
Đồng đội lập tức tổ chức tìm kiếm.
Chín người lần lượt được tìm thấy.
Riêng Hồ Thị Cúc vẫn chưa được tìm thấy.
Đồng đội không bỏ cuộc. Mọi người tiếp tục đào bới trong đất đá, hy vọng tìm được người đồng đội cuối cùng.
Đến ngày thứ ba, Hồ Thị Cúc mới được tìm thấy trên đồi Trọ Voi. Theo tư liệu của Bộ Tư lệnh Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh, khi được tìm thấy, chị ở tư thế ngồi, bên cạnh có chiếc cuốc; mười đầu ngón tay bị ứa máu vì đã cố bới đất tìm đường ra.
Câu chuyện ấy khiến nhà thơ Yến Thanh vô cùng xúc động. Ông đã viết bài thơ “Cúc ơi!” như một tiếng gọi đồng đội giữa đau thương.
Câu chuyện tìm kiếm Hồ Thị Cúc không chỉ là câu chuyện về một người đã hy sinh. Đó còn là câu chuyện về tình đồng đội.
Chín người đã được tìm thấy nhưng đồng đội vẫn không coi việc tìm kiếm là kết thúc. Họ phải tìm được người thứ mười.
Bởi với họ, một tiểu đội là một gia đình.
Ngày nay, khi đến Ngã ba Đồng Lộc, người ta vẫn nhớ đến Hồ Thị Cúc cùng chín cô gái khác bằng lòng biết ơn sâu sắc.
Câu chuyện của chị nhắc chúng ta về giá trị của tình bạn, tình đồng đội và sự gắn bó giữa con người với con người.
Đặc biệt đối với học sinh, bài học ấy rất gần gũi: hãy biết quan tâm đến bạn bè, đừng bỏ lại người khác khi họ gặp khó khăn và hãy biết trân trọng những người luôn đồng hành cùng mình.



