Cựu chiến binh

Hơ Thị Dợ

Ký ức người lính đặc công

Thanh Hóa29/01/2026Đoàn xã Sơn Thủy (Xã Sơn Thủy)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ tên: Ngân Văn Đem

Sinh ngày: 28/02/1946

Quê quán: xã Trung Xuân, tỉnh Thanh Hóa

Thường trú: xã Sơn Thủy, tỉnh Thanh Hóa

Nhập ngũ: 28/08/1968

Đơn vị: Sư đoàn 305 - Bộ tư lệnh Đặc công

- Năm 1968: đi học hạ sĩ quan.

- Năm 1969: tham gia nhiệm vụ kháng chiến quốc tế ở Lào.

- Hoàn thành nhiệm vụ quốc tế năm 1973.

- Năm 1973: tham gia chiến đấu chiến trường Quảng Trị - Giải phóng miền Nam.

Khen thưởng: Nhận huy chương quốc tế (nước Lào năm 1981).

Một Thời Hoa Lửa: Ký Ức Người Lính Đặc Công

Năm 1968, giữa những ngày quê hương còn chìm trong khói lửa chiến tranh, một chàng thanh niên trẻ tuổi từ xã Trung Xuân, tỉnh Thanh Hóa – Ngân Vang Đem – đã rời mái nhà thân yêu, tạm biệt gia đình và những kỷ niệm tuổi thơ để lên đường nhập ngũ. Trái tim đầy nhiệt huyết, ánh mắt rực sáng niềm tin, anh mang theo khát vọng cống hiến cho đất nước, sẵn sàng đối mặt với mọi gian nan thử thách phía trước.

Giữa những trang sử hào hùng của dân tộc, có những cuộc đời thầm lặng nhưng rực cháy như ngọn lửa. Câu chuyện của cựu chiến binh Ngân Văn Đem (sinh ngày 28/02/1946) là một minh chứng sống động cho tinh thần thép và lòng yêu nước nồng nàn của thế hệ cha anh.

Tháng 8 năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang ở giai đoạn cam go nhất, chàng thanh niên Ngân Văn Đem chính thức lên đường nhập ngũ. Ông được biên chế vào Sư đoàn 305 thuộc Bộ tư lệnh Đặc công – đơn vị tinh nhuệ bậc nhất với lối đánh “xuất quỷ nhập thần”.

Sau một năm khổ luyện tại lớp đào tạo hạ sĩ quan vào năm 1968, ông bắt đầu dấn thân vào những hành trình đầy gian khổ nhưng vô cùng vẻ vang.

Năm 1969, theo tiếng gọi của nhiệm vụ kháng chiến quốc tế, ông sang giúp nước bạn Lào. Suốt 4 năm ròng rã cho đến năm 1973, ông cùng đồng đội sát cánh bên lực lượng cách mạng Lào, góp công lớn vào sự nghiệp giải phóng nước bạn. Ghi nhận những cống hiến này, năm 1981, ông đã vinh dự được trao tặng Huy chương quốc tế từ nước Lào.

Rời chiến trường Lào năm 1973, ông không nghỉ ngơi mà lập tức tiến về chiến trường Quảng Trị – "địa ngục trần gian" thời bấy giờ – để tham gia chiến dịch giải phóng miền Nam. Trong cuộc đời binh nghiệp, trận đánh tại Lẹng Trẹng (Lào) đã để lại dấu ấn không thể phai mờ. Đó là nơi ông đã để lại một phần máu thịt khi trúng mảnh đạn M79 vào vùng đầu vào năm 1982.

Trên hành trình binh nghiệp của mình, Ngân Văn Đem đã trải qua vô số khoảnh khắc mà mỗi lần nhớ lại, trái tim ông vẫn thổn thức như vừa mới hôm qua.

Có những đêm, cả đơn vị nằm im lặng trong rừng sâu, chỉ nghe tiếng côn trùng và tiếng thở gấp gáp của đồng đội. Ánh trăng lấp ló qua tán lá, soi rõ những gương mặt trẻ tuổi, ai cũng biết ngày mai có thể là lần cuối cùng được nhìn thấy nhau. Ngân Văn Đem nhớ mãi cảm giác hồi hộp, lo lắng xen lẫn quyết tâm khi nhận lệnh xuất kích – mỗi bước chân tiến về phía trước là một lần đối diện với cái chết.

Trong một trận đánh ác liệt tại Lẹnh Trẹng (Lào), tiếng súng nổ vang trời, đất đá văng tung tóe, khói lửa mù mịt. Ngân Văn Đem bị trúng mảnh đạn M79 vào đầu, máu chảy ròng ròng nhưng ông vẫn cố gắng bám trụ, tiếp tục chiến đấu cùng đồng đội. Giây phút ấy, ông cảm nhận rõ ràng ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, chỉ một tích tắc là có thể vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường.

Nhưng ám ảnh nhất với ông không phải là vết thương trên thân thể, mà là hình ảnh người đồng chí đã hy sinh. Có lần, ông tự tay cõng thi thể đồng đội về hậu phương, thân hình không còn nguyên vẹn, máu thấm đẫm áo lính. Mỗi bước chân nặng trĩu, nước mắt hòa lẫn mồ hôi, ông cảm nhận sâu sắc sự khốc liệt của chiến tranh và tình đồng đội thiêng liêng hơn cả sự sống. Đó là ký ức không bao giờ phai mờ trong tâm trí ông.

Giữa những trận đánh, có những khoảnh khắc cả đơn vị ngồi quây quần bên nhau, chia nhau từng điếu thuốc, từng bát cơm vội vàng. Tiếng cười vang lên xua tan mệt mỏi, nhưng ai cũng hiểu đó chỉ là phút giây ngắn ngủi trước khi lại bước vào hiểm nguy. Những tình cảm đồng đội ấy đã tiếp thêm sức mạnh để Ngân Văn Đem vượt qua mọi thử thách.

Những khoảnh khắc ấy không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là minh chứng cho sự hy sinh, vất vả của cả một thế hệ. Đó cũng là lời nhắc nhở thế hệ sau hãy trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã ngã xuống để đất nước có được ngày hôm nay.

Khi nhắc về những năm tháng hoa lửa, điều khiến ông xúc động nhất không phải là những tấm huy chương, mà là hình ảnh đồng đội. Kỷ niệm ám ảnh và đáng nhớ nhất trong đời ông chính là lần tự tay cõng thi thể của người đồng chí đã hy sinh – một thân hình không còn nguyên vẹn khi đã mất đi tay, chân. Hình ảnh ấy là hiện thân của sự khốc liệt của chiến tranh và tình đồng đội cao cả hơn cả sự sống.

Gác lại quá khứ hào hùng, cựu chiến binh Ngân Văn Đem gửi gắm tâm nguyện đến thế hệ trẻ hôm nay:

“Các bạn trẻ thân mến, tôi đã đi qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt, chứng kiến biết bao đồng đội ngã xuống, máu và nước mắt hòa vào đất mẹ để đổi lấy hòa bình hôm nay. Mỗi vết thương trên thân thể tôi, mỗi ký ức đau thương đều nhắc nhở rằng tự do không phải là điều hiển nhiên, mà là thành quả của sự hy sinh, kiên cường của biết bao thế hệ cha anh.

Description: Ảnh có chứa người, trang phục, tường, Mặt người

Nội dung do AI tạo ra có thể không chính xác.

Ảnh: Đoàn viên thanh niên thăm Cựu chiến binh – Thương binh Ngân Văn Đem nhân dịp 27/7

Tôi mong các bạn hãy luôn trân trọng những gì mình đang có, đừng quên quá khứ hào hùng của dân tộc. Hãy sống với lòng biết ơn, tự hào và trách nhiệm – không chỉ học tập, lao động để xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh, mà còn giữ gìn, phát huy truyền thống yêu nước, đoàn kết, nhân ái. Đừng để những hy sinh của thế hệ trước trở nên vô nghĩa. Hãy để ngọn lửa tự hào dân tộc luôn cháy trong tim, để mỗi bước chân các bạn đi đều xứng đáng với xương máu cha ông đã đổ xuống.

Hòa bình là món quà vô giá, hãy bảo vệ và gìn giữ nó bằng cả trái tim và hành động của mình.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn