Hơ Thị Dợ (3)
CÂU CHUYỆN HOA LỬA CỦA MỘT NGƯỜI LÍNH – NGƯỜI ĐẢNG VIÊN PHẠM VĂN TẶNG
CÂU CHUYỆN HOA LỬA CỦA MỘT NGƯỜI LÍNH – NGƯỜI ĐẢNG VIÊN PHẠM VĂN TẶNG
Trong ký ức của chúng tôi – những người con, người cháu trong gia đình – ông Phạm Văn Tặng luôn hiện lên với dáng vẻ trầm lặng, giản dị và đầy bao dung. Ông không phải là người thường xuyên nhắc đến chiến công, cũng không bao giờ tự nhận mình là người đặc biệt. Nhưng càng lớn lên, càng hiểu chuyện, chúng tôi càng nhận ra rằng cuộc đời ông chính là một trang sử nhỏ, góp phần làm nên lịch sử lớn của dân tộc.
Ông sinh ngày 01 tháng 10 năm 1953, trong một giai đoạn đầy biến động của đất nước. Tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi tiếng bom, tiếng súng đã trở thành âm thanh quen thuộc. Không được sống trọn vẹn một tuổi thơ yên bình, ông sớm trưởng thành trong thiếu thốn, gian khổ và hun đúc trong lòng tình yêu sâu nặng đối với Tổ quốc.
Khi đất nước cần, ông không do dự. Năm 1976, ông lên đường tham gia chiến đấu tại Quảng Trị – mảnh đất được xem là “tuyến lửa” của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Với chúng tôi hôm nay, Quảng Trị là một địa danh trong sách vở, nhưng với ông, đó là nơi của máu, nước mắt và sự hy sinh. Đặc biệt là khu vực sông Bến Hải, nơi từng chia cắt hai miền đất nước, nơi mỗi ngày trôi qua đều là một cuộc chiến sinh tử.
Trong 86 ngày đêm kháng chiến ác liệt, ông cùng đồng đội kiên cường bám trụ giữa mưa bom bão đạn. Những ngày ấy, cái ăn không đủ no, giấc ngủ không trọn vẹn, sự sống mong manh như sợi chỉ. Có những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, có những người không kịp gửi lại một lời nhắn nhủ cho gia đình. Ông đã đi qua những ngày tháng ấy bằng ý chí, bằng niềm tin và bằng lòng yêu nước cháy bỏng của một người lính trẻ.
Ông hiếm khi kể lại chi tiết những gian khổ mình đã trải qua. Nhưng mỗi khi nhắc đến đồng đội, giọng ông lại chùng xuống, ánh mắt xa xăm. Chúng tôi hiểu rằng trong sâu thẳm trái tim ông, ký ức về chiến tranh chưa bao giờ phai nhạt. Đó không chỉ là nỗi đau, mà còn là niềm tự hào – tự hào vì đã sống trọn vẹn với lý tưởng của tuổi trẻ, với trách nhiệm của một người con đất Việt.
Khi chiến tranh kết thúc, ông trở về với đời sống thường ngày, bắt đầu lại từ những điều rất giản dị. Ông lao động, chăm lo cho gia đình, nuôi dạy con cháu bằng chính tấm gương sống của mình. Những bài học ông dạy chúng tôi không cầu kỳ, không lớn tiếng, mà thấm dần qua từng hành động: sống ngay thẳng, biết ơn quá khứ, trân trọng hiện tại và có trách nhiệm với tương lai.
Hiện nay, ông 53 tuổi, là một đảng viên, luôn giữ vững phẩm chất của người lính Cụ Hồ năm xưa. Với ông, được đứng trong hàng ngũ của Đảng là niềm vinh dự lớn lao, đồng thời cũng là lời nhắc nhở bản thân phải sống gương mẫu, tận tụy và trung thành với lý tưởng mà ông đã theo đuổi từ thời tuổi trẻ. Trong mọi việc, ông luôn đặt lợi ích chung lên trên lợi ích riêng, lặng lẽ cống hiến mà không đòi hỏi sự ghi nhận.
Trong gia đình, ông là người ông, người cha mẫu mực, là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho con cháu. Những lúc chúng tôi gặp khó khăn, ông không nói nhiều lời, chỉ nhẹ nhàng khuyên nhủ, bằng trải nghiệm của một đời người đã đi qua chiến tranh và mất mát. Chính sự điềm tĩnh ấy khiến chúng tôi thêm kính trọng và yêu thương ông.
Đối với chúng tôi, ông Phạm Văn Tặng chính là một bông hoa lửa còn cháy mãi giữa đời thường. Ngọn lửa ấy không còn rực cháy như những năm tháng chiến tranh, nhưng vẫn âm ỉ, bền bỉ, soi sáng con đường cho các thế hệ con cháu noi theo. Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, của sự hy sinh thầm lặng và của niềm tin không bao giờ tắt vào những giá trị tốt đẹp.
Con cháu trong gia đình luôn tự hào khi nhắc đến ông – một người lính đã đi qua chiến tranh, một người đảng viên sống trọn vẹn với lý tưởng, và trên hết, là một con người bình dị nhưng cao quý. Chúng tôi hiểu rằng, trách nhiệm của thế hệ hôm nay là gìn giữ, tiếp nối và làm rạng danh những giá trị mà ông đã vun đắp suốt cả cuộc đời.



