Bài viết

HỒ THỊ KIM THANH – NỮ Y TÁ GIỮA MƯA BOM, NGƯỜI CÕNG ĐỒNG ĐỘI TRỞ VỀ

Nguyễn Thu Thủy

Đà Nẵng14/08/2026phường Lê Ích Mộc (phường Lê Ích Mộc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

HỒ THỊ KIM THANH – NỮ Y TÁ GIỮA MƯA BOM, NGƯỜI CÕNG ĐỒNG ĐỘI TRỞ VỀ

Có những câu chuyện về chiến tranh không cần phải kể bằng những con số lớn. Chỉ cần hình dung một cô gái trẻ, nặng khoảng 50kg, nhiều lần bước vào giữa trận địa đang bị pháo kích để tìm những người lính bị thương. Rồi khi pháo vừa dứt, cô lại gồng sức cõng từng người trên lưng, vượt qua những quãng đường đầy bom đạn để đưa họ về nơi cấp cứu. Đó là câu chuyện của Hồ Thị Kim Thanh, người phụ nữ quê ở Tam Hải, Núi Thành, Quảng Nam, sau này được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Hồ Thị Kim Thanh sinh năm 1943 trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Cha mẹ bà đều tham gia cách mạng, còn tuổi thơ của Kim Thanh gắn với những năm tháng chiến tranh, thiếu thốn và hiểm nguy. Khi mới 12 tuổi, bà đã bắt đầu làm giao liên cho Huyện ủy Tam Kỳ, băng rừng, lội suối, đưa tin và chuyển tài liệu giữa những cơ sở cách mạng. Công việc ấy đối với một cô bé còn rất nhỏ là vô cùng nguy hiểm. Bà từng bị địch bắt, tra hỏi và tra tấn để tìm nơi cha mẹ hoạt động, nhưng nhất quyết không khai báo.

Những năm tháng làm giao liên đã sớm rèn cho Kim Thanh sự gan dạ và nhanh nhạy. Bà không chỉ đưa tin mà còn phải đi qua những vùng có đồn bốt, chốt kiểm soát của đối phương, nhiều lần đối mặt với nguy hiểm để hoàn thành nhiệm vụ. Đến năm 1961, khi vừa tròn 18 tuổi, Kim Thanh quyết định thoát ly lên vùng giải phóng Tiên Phước. Tại đây, bà làm công tác liên lạc, đồng thời đảm nhiệm việc chăm sóc sức khỏe cho cán bộ Huyện ủy Tiên Phước.

Từ một cô gái làm giao liên, Kim Thanh dần trở thành một nữ y tá của chiến khu. Công việc ấy đưa bà đến gần hơn với chiến trường và cũng đặt bà trước những thử thách sinh tử. Bà phải chăm sóc thương bệnh binh trong điều kiện thiếu thốn, băng bó những vết thương giữa rừng núi và nhiều lần trực tiếp đối mặt với bom đạn để đưa đồng đội ra khỏi nơi nguy hiểm.

Cuối năm 1961, đầu năm 1962, trong những trận đánh ở Tiên Phước, Kim Thanh tham gia cứu thương giữa lúc pháo địch liên tục dội xuống trận địa. Những người lính bị thương nằm rải rác giữa đất đá và khói lửa. Mỗi lần tiếng pháo vừa ngừng, bà lại lao đến tìm thương binh, xử lý vết thương rồi tìm cách đưa họ ra khỏi vùng nguy hiểm. Có lúc bà phải lấy chính thân mình che chắn cho người bị thương trước sức ép và mảnh pháo.

Kim Thanh khi ấy chỉ nặng khoảng 50kg.

Nhưng bà đã 5 lần lao vào trận địa để cõng thương binh. Có lần bà cõng ba người, vượt khoảng 2km đưa về trạm phẫu thuật tiền phương. Đưa được thương binh ra ngoài, bà không nghỉ mà quay trở lại trận địa, tiếp tục tìm kiếm những người còn mắc kẹt. Sau đó, bà cõng thêm hai thương binh khác về nơi cấp cứu.

Một người phụ nữ nhỏ bé giữa trận địa.

Trên lưng là một người lính bị thương.

Phía trước là nơi cấp cứu.

Phía sau vẫn còn những người đang nằm lại giữa tiếng pháo.

Và bà lại quay trở vào.

Đó có lẽ là hình ảnh nói rõ nhất về con người Hồ Thị Kim Thanh. Không phải vì bà không biết sợ, mà bởi khi nhìn thấy đồng đội bị thương, nỗi lo cho họ đã lớn hơn nỗi sợ của chính mình.

Sau những trận chiến ở Tiên Phước, Kim Thanh tiếp tục tham gia nhiều nhiệm vụ khác. Bà vừa làm công tác phụ nữ, vừa làm y tá và trực tiếp tham gia chiến đấu khi cần thiết. Bà được huấn luyện sử dụng vũ khí, tham gia các hoạt động chiến đấu và hỗ trợ lực lượng vũ trang trên địa bàn. Những năm tháng ấy, người phụ nữ trẻ ấy không chỉ làm nhiệm vụ cứu thương mà còn trở thành một cán bộ hoạt động ở nhiều địa bàn của chiến trường Khu 5 .

Đến Xuân Mậu Thân 1968, khi 25 tuổi, Hồ Thị Kim Thanh được giao nhiệm vụ trực tiếp chỉ huy lực lượng chính trị và binh vận hỗ trợ lực lượng vũ trang tấn công vào quận lỵ Lý Tín và khu vực vành đai Chu Lai. Bà cải trang thành dân thường, dẫn đầu một lực lượng lớn quần chúng tiến về phía quận lỵ. Đây là một nhiệm vụ khác hẳn những lần cõng thương binh trước đó, nhưng vẫn cho thấy sự trưởng thành của một nữ cán bộ từng bước đi lên từ cơ sở và chiến trường.

Suốt những năm chiến tranh, Hồ Thị Kim Thanh trải qua nhiều vị trí và nhiệm vụ khác nhau. Từ cô bé giao liên 12 tuổi, cô y tá chiến khu, người trực tiếp tham gia chiến đấu, đến cán bộ phụ nữ và người tổ chức, chỉ huy lực lượng đấu tranh chính trị. Cuộc đời hoạt động của bà kéo dài qua nhiều năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước.

Nhưng chiến tranh không chỉ thử thách con người bằng bom đạn.

Nó còn thử thách bằng những năm tháng tuổi trẻ phải gác lại tình riêng.

Năm 1973, sau khi Hiệp định Paris được ký kết, Hồ Thị Kim Thanh mới tổ chức đám cưới với ông Trần Văn Anh, một chiến sĩ thuộc Quân khu 5. Hai người đã có 15 năm hẹn ước, nhưng trong suốt quãng thời gian ấy, tình cảm riêng phải nhường chỗ cho nhiệm vụ kháng chiến. (vnexpress.net)

Mười lăm năm.

Đó là một khoảng thời gian dài đối với tuổi thanh xuân của một con người.

Nhưng với thế hệ của Hồ Thị Kim Thanh, tuổi trẻ nhiều khi không được sống theo cách bình thường. Những người trẻ phải xa gia đình, xa người mình thương, đi qua những cánh rừng, những trận đánh và những năm tháng mà ngày mai không phải lúc nào cũng chắc chắn sẽ đến.

Sau ngày đất nước thống nhất, Hồ Thị Kim Thanh tiếp tục công tác và đảm nhiệm nhiều nhiệm vụ trong hệ thống chính trị tại địa phương. Bà từng giữ các cương vị lãnh đạo ở Núi Thành, Tam Kỳ và tham gia công tác phụ nữ, công tác kiểm tra của Đảng và dân vận. Những năm sau chiến tranh, bà vẫn dành nhiều tâm sức cho các hoạt động tri ân, chăm lo gia đình liệt sĩ và những người có công. (QDND)

Nhìn lại cuộc đời Hồ Thị Kim Thanh, điều khiến người ta xúc động không chỉ là những chiến công.

Đó là hình ảnh một cô gái mới 12 tuổi đã biết băng rừng làm giao liên.

Là cô gái 18 tuổi rời quê hương lên chiến khu.

Là một nữ y tá nhỏ bé nhiều lần lao vào trận địa để tìm thương binh.

Là người đã cõng những người lính bị thương trên lưng giữa mưa bom, và sau khi đưa họ ra ngoài lại quay trở vào tìm những người còn lại.

Và cũng là một người phụ nữ đã dành phần lớn tuổi trẻ của mình cho cuộc chiến, đến mức phải chờ 15 năm mới có thể thực hiện một đám cưới với người mình đã hẹn ước.

Ngày hôm nay, chúng ta đọc lại câu chuyện ấy trong một đất nước hòa bình.

Không còn những cô gái trẻ phải băng rừng đưa tài liệu.

Không còn những nữ y tá phải lao vào trận địa giữa tiếng pháo để tìm thương binh.

Không còn những người lính nằm lại giữa rừng sâu chờ một bàn tay đồng đội tìm đến.

Nhưng chính vì vậy, những câu chuyện ấy càng cần được nhớ.

Bởi phía sau mỗi chiến thắng là những con người cụ thể.

Có người đã cầm súng.

Có người đã đưa tin.

Có người chăm sóc thương binh.

Có người cõng đồng đội trên lưng giữa làn đạn.

Và có những người đã dành cả tuổi trẻ của mình để làm tất cả những điều đó.

Hồ Thị Kim Thanh là một trong những người như thế.

Một cô gái bước vào chiến tranh khi còn rất trẻ.

Một nữ y tá giữa mưa bom.

Một người nhiều lần cõng đồng đội trở về.

Và cũng là một người đã đi qua chiến tranh với một điều rất giản dị: khi đồng đội còn ở phía trước, mình không thể quay lưng bỏ họ lại.

Có những người đã chiến đấu để giành chiến thắng.

Có những người đã chiến đấu để bảo vệ đồng đội.

Và có những người như Hồ Thị Kim Thanh đã làm cả hai điều ấy bằng chính tuổi trẻ của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn