HỒ THỊ KỶ - NGỌN LỬA GIỮA MIỀN ĐẤT MẶN PHÙ SA
Ở cuối trời Nam đất Việt, nơi đất Cà
Mau ngày đêm rì rào chuyện gió,
nơi rừng đước soi bóng xuống dòng
nước đậm phù sa, từng có một cô gái tuổi xuân
phơi phới bước ra từ căn nhà nhỏ của ấp Cây
Khô, xã Tân Lợi (nay là xã Hồ Thị Kỷ), huyện
Thới Bình, tỉnh Cà Mau...Miền đất ấy, vốn
hiền lành mà bão táp, đã nuôi lớn chị như nuôi
lớn những vạt rừng chồi non: lặng lẽ, cần mẫn,
và thẳm sâu là sức sống bất khuất không gì
khuất phục được. Trong sự lặng im của những
buổi chiều Cà Mau, khi sương chưa kịp giăng
mà lòng người đã đầy mặn mòi gió biển, người
ta tin rằng có những con người sinh ra là để thắp
sáng thời đại mình đang sống. Và Hồ Thị Kỷ
chính là một con người như thế.
Tháng 02/1968, chị đứng vào hàng ngũ
Đoàn Thanh niên Nhân dân Cách mạng Việt Nam. Từ đó, cô gái nhỏ của Đất Mũi
bước vào đội biệt động thị xã Cà Mau, nơi tiếng súng, tiếng bước chân quân thù
và hơi thở của sự sống cái chết chỉ cách nhau gang tấc. Nhưng giữa cuộc đời ngặt
nghèo ấy, chị vẫn mang trong mình vẻ đẹp dịu dàng của người con gái miền sông
nước, và ánh mắt sáng như đốm lửa đêm rừng U Minh.
Ngày 25/4/1969, trời Cà Mau như đặc lại trong khói xăng và tiếng nổ. Chị
dùng mìn đánh kho hậu cần Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 32 của quân ngụy, tiêu diệt
và làm bị thương nhiều tên, phá hủy kho đạn, đốt cháy 82 nghìn lít xăng. Ngọn
lửa bốc cao hôm ấy không chỉ là lửa của chiến tranh, mà còn là lửa của lòng căm
giận, của niềm tin vào ngày đất nước sạch bóng quân thù.
Đến 10/7/1969, chị lại chỉ huy cuộc tập kích vào phòng căn cước Ty cảnh
sát Cà Mau, diệt 6 tên, làm bị thương 5 tên. Chiến công vang dội đưa chị đến danh
hiệu “Dũng sĩ quyết thắng ưu tú cấp 3”. Nhưng hơn thế, chiến công ấy khiến người
dân Đất Mũi tin rằng trong trái tim người con gái trẻ này có một ngọn gió rất mạnh
ngọn gió sẵn sàng quật đổ mọi điều tàn ác. Những ngày tiếp theo, chị còn trực tiếp
đánh chìm 5 tàu giang thuyền địch ở bến sông Cà Mau, và được trao tặng Huân
chương Chiến công hạng Nhất. Giữa sóng nước mênh mông, tiếng nổ của chị như
đập vào lòng địch, mà cũng đập vào trái tim những người yêu nước: những người
trẻ có thể mảnh mai, nhưng không bao giờ yếu đuối.
Ngày 06/01/1969, chị được kết nạp vào Đảng. Từ giây phút đó, đôi vai nhỏ
của chị gánh thêm một trách nhiệm lớn lao, và đôi chân thanh xuân lại bước tiếp trên
con đường hiểm trở mà chị chọn không chút do dự. Chị bí mật gây dựng một đội biệt
động nữ ngay trong lòng địch, một công việc đòi hỏi sự táo bạo bậc nhất và lòng tin
vô hạn vào nhân dân.
Rồi đến sáng 03/4/1970, buổi sáng mà đất trời Cà Mau như cứng lại. Chị
nổ mìn tiêu diệt 18 tên địch, trong đó có 1 sĩ quan Mỹ, làm bị thương 9 tên, phá
hủy 1 xe jeep, 2 xe GMC, đánh sập 1 lô cốt, bẻ gãy hoàn toàn kế hoạch hành quân
của địch. Nhưng cũng trong buổi sáng rực lửa ấy, chị anh dũng hy sinh. Tuổi hai
mươi mốt của chị, tuổi đẹp nhất, hóa thành đốm sao, treo mãi trên bầu trời
Đất Mũi.
Tháng 5/1971, danh hiệu “Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân giải
phóng miền Nam” được truy tặng cho chị. Đến năm 1972, Nhà nước tiếp tục truy
tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Tên chị, Hồ Thị Kỷ, trở
thành tên xã, tên trường, tên đơn vị. Và cứ mỗi lần ai đó gọi tên ấy, dường như
gió rừng Cà Mau lại khẽ nghiêng mình.
Từ góc nhìn của người trẻ hôm nay, cuộc đời của Hồ Thị Kỷ không chỉ là
một bản anh hùng ca, mà còn là lời nhắn gửi từ quá khứ. Tuổi hai mươi một của
chị, cái tuổi đáng lẽ dùng để mơ, để yêu, để viết những trang thái bình, lại được
hiến dâng trọn vẹn cho Tổ quốc. Người trẻ bây giờ đôi lúc còn băn khoăn trước
ngã rẽ nhỏ của cuộc đời, còn chị, tuổi chỉ vừa kịp xanh đã hóa thành ngọn lửa để
soi đường cho mai sau. Hòa bình hôm nay không phải phép màu. Hòa bình là kết
tinh của những trái tim như chị, những trái tim biết yêu đất nước hơn chính tuổi
xuân mình.
Hồ Thị Kỷ, cô gái bước ra từ đất mặn phù sa, đã hóa thân vào gió Cà Mau,
vào tiếng sóng Đất Mũi, vào từng trang sách học trò. Và mỗi khi nhắc đến tên chị,
người ta như thấy cả bầu trời thời hoa lửa ùa về: rực rỡ, dữ dội mà cũng vô cùng
đẹp đẽ.



