Cựu chiến binh

Hồ Thị Nữa

Cô Nữa là một trong những nữ quân y có công lớn trong việc cứu giúp các chiến sĩ quân ta mà còn là một nữ chính trị tài giỏi của đất nước cũng như của địa phương

Vĩnh Long17/12/2025Ban Chấp hành Đoàn xã Tiên Thủy (Ban Chấp hành Đoàn xã Tiên Thủy)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra và lớn lên tại một vùng quê nhỏ tại xã Tiên Thuỷ, cô Hồ Thị Nữa lớn lên trong những năm tháng đất nước còn bộn bề khó khăn sau chiến tranh. Mới đôi mươi, khi nhiều bạn bè cùng trang lứa còn đang loay hoay với cuộc sống hậu chiến, cô đã chọn một con đường lớn lao hơn: tham gia quân đội, rồi trở thành nữ quân y – nghề của lòng nhân ái, của sứ mệnh cứu người giữa lửa đạn.

Nhiệm vụ đặc biệt trên đất bạn Kampot

Năm 1980, trong bối cảnh đất nước Campuchia (Campuchia) còn chìm trong đau thương bởi tàn dư chế độ diệt chủng Pol Pot, Việt Nam đã cử quân tình nguyện sang giúp bạn hồi sinh. Trong các đoàn quân ấy, có những bóng hình nhỏ bé nhưng kiên cường – như cô Hồ Thị Nữa.

Cô được phân công về tỉnh Kampot, một địa bàn còn nhiều hiểm nguy vì tàn quân Khmer Đỏ (bon bot – Pol Pot) liên tục quấy phá. Đơn vị của cô đóng quân gần rừng núi, nơi các chiến sĩ Việt Nam và quân đội cách mạng Campuchia cùng nhau chiến đấu, giữ từng thôn, từng phum sóc để người dân được bình yên trở lại.

Cô Nữa kể lại:

Trắng đêm cứu thương giữa bom đạn, có những đêm cô Nữa và đồng đội phải trắng đêm, tay phải nhanh nhẹn khéo léo cứu thương cho từng đồng chí, đồng đội và không để sơ sót hoặc mất mát 01 đồng chí nào, mặc dù là rất mệt và đói, nhưng đây là thời điểm không cho phép cô ngừng nghĩ dù chỉ 1 phút trôi qua, nhiệm vụ bản thân không chỉ là băng bó vết thương, tôi còn phải hỗ trợ các chị, các em chăm các cháu nhỏ cho cha mẹ ra chiến trường. Cô còn mang theo cả ý chí, nghị lực và sự dịu dàng của một người phụ nữ Việt Nam giữa chiến trường khốc liệt.

Có những đêm, tiếng súng vọng về từ phía núi Phnom Krosang, thương binh được cáng về trạm phẫu. Cô Nữa cùng đồng đội trực chiến y tế cả đêm, đôi tay run lên vì lạnh nhưng vẫn kiên định từng đường kim mũi chỉ.

Một lần, đơn vị bị phục kích khi đang vận chuyển lương thực vào một phum gần biên giới. Nhiều chiến sĩ bị thương nặng. Dưới làn đạn băng qua đầu, cô bò sát đất, tiếp cận từng người một. Không một phút do dự, cô xé áo của mình cầm máu, dùng chính thân thể nhỏ bé che cho thương binh khi kẻ địch bắn xối xả. Nhờ sự dũng cảm ấy, nhiều chiến sĩ được đưa về an toàn.

Cô Nữa kể rằng: “Có những lúc tưởng như không thể cầm cự được, nhưng nhìn thấy đồng đội ngã xuống, tôi phải thật bình tĩnh xử trí từng ca thương nặng, ai cũng có thêm nghị lực để chiến đấu.”

Tình quân dân trên nước bạn Campuchia

Không chỉ cứu chiến sĩ, cô còn chữa bệnh cho người dân Campuchia quanh vùng. Ở một đất nước vừa thoát khỏi tội ác diệt chủng, biết bao gia đình tang thương, trẻ em ốm yếu, không thuốc men.

Cô Nữa cùng các tổ quân y của đơn vị đi từng phum sóc, khám bệnh, phát thuốc miễn phí, gieo lại niềm tin cho người dân vốn đã chịu quá nhiều đau đớn.

Người dân Kampot vẫn nhớ bóng dáng cô nữ quân y nhỏ nhắn, nụ cười hiền hòa, nói tiếng Khmer lơ lớ:

“Chúng tôi đến để giúp, để cùng các bạn đứng lên”.

Ký ức của người nữ quân y năm ấy

Chặng đường làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia chỉ kéo dài một vài năm, nhưng đó là những tháng ngày cô Nữa chưa bao giờ quên. Trong ký ức của cô, vẫn còn tiếng máy bay đêm, tiếng súng từ rừng sâu và cả tiếng khóc trẻ thơ ôm chân cảm ơn những người lính Việt Nam.

Cô trở về nước khi mới hơn hai mươi tuổi, mang theo vết sẹo chiến tranh, nhưng cũng mang theo niềm tự hào vô bờ của một người đã sống trọn nghĩa tình quốc tế.

Cô từng chia sẻ:

“Ngày đó, tôi không nghĩ nhiều. Tôi chỉ biết quê hương gọi, bạn bè cần, và mình phải làm tròn trách nhiệm của người lính.”

Vinh quang thầm lặng của người chiến sĩ năm xưa

Ngày hôm nay, cô Hồ Thị Nữa đã đi qua hơn nửa đời người, mái tóc đã bạc đi nhiều nhưng câu chuyện về những năm 1980 ở Kampot vẫn luôn được cô kể lại với niềm xúc động – như vừa mới hôm qua.

Cô không xem mình là anh hùng. Nhưng chính những con người bình dị như cô – những nữ quân y đã vượt qua mọi hiểm nguy để cứu đồng đội, để giúp nước bạn – đã làm nên một trang sử đẹp đẽ trong tình đoàn kết Việt Nam – Campuchia.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn