HỘ TỐNG THƯƠNG BINH TRÊN TUYẾN DÂN CÔNG HỎA TUYẾN
Bên cạnh nhiệm vụ chiến đấu, cựu chiến binh Phạm Đình Chủ còn nhiều lần tham gia hộ tống thương binh và bảo vệ tuyến dân công hỏa tuyến tại chiến trường miền Đông Nam Bộ. Công tác trong đơn vị bảo vệ hậu phương chiến trường, bác vừa làm nhiệm vụ quân sự, vừa trực tiếp bảo đảm an toàn cho lực lượng dân công phục vụ chiến đấu. Những chuyến đi lặng lẽ giữa bom đạn đã để lại trong bác nhiều ký ức sâu sắc. Đó là những tháng ngày đầy gian khổ nhưng đậm tình người.
Nhắc đến những chuyến hộ tống thương binh, giọng bác Phạm Đình Chử chùng xuống:
“Nhìn anh em bị thương, chỉ mong đưa được họ ra tuyến sau an toàn.”
Từ năm 1975, bác được phân công về Đơn vị bảo vệ tuyến dân công hỏa tuyến thuộc Bộ Chỉ huy Mặt trận miền Đông Nam Bộ, giữ chức vụ chiến sĩ bảo vệ – hộ tống, cấp bậc Hạ sĩ. Nhiệm vụ của bác là bảo vệ các đoàn dân công vận chuyển lương thực, đồng thời hộ tống thương binh từ chiến trường Dầu Tiếng – Bến Cát về tuyến điều trị phía sau.
Những chuyến đi thường diễn ra ban đêm, đường rừng trơn trượt, thương binh đau đớn vì vết thương. Có khi phải cáng bộ hàng chục cây số. Bác kể:
“Có đồng chí bị thương nặng, sốt cao mê man. Anh em thay nhau cáng, vừa đi vừa động viên để bạn ấy tỉnh lại.”
Kỷ niệm khiến bác không quên là một lần đoàn hộ tống bị máy bay địch phát hiện. Bom nổ gần đội hình, đất đá văng tung tóe. Bác cùng đồng đội nhanh chóng đưa thương binh xuống hầm trú ẩn, lấy thân mình che cho cáng thương. “Lúc đó không nghĩ gì nhiều, chỉ sợ thương binh bị trúng thêm bom,” bác nói.
Ngoài bảo vệ thương binh, bác còn tham gia bảo vệ các đoàn dân công, phần lớn là phụ nữ và thanh niên địa phương. “Họ gùi gạo, đạn đi suốt đêm, mệt lắm. Nhiệm vụ của mình là không để ai bị thương,” bác kể. Chính sự gắn bó ấy đã tạo nên tình quân dân sâu nặng giữa chiến trường.
Với tinh thần trách nhiệm cao và quá trình phục vụ liên tục nhiều năm, bác được trao Huân chương Chiến sĩ Vẻ vang hạng Nhì và được đơn vị đánh giá là chiến sĩ gương mẫu. Đối với bác, phần thưởng lớn nhất vẫn là việc đưa được đồng đội trở về an toàn.
“Còn người là còn tất cả,” bác nói, giản dị mà sâu sắc.



