Bài viết

Hồ Văn Tiến

BÁC SĨ VÕ HỮU TÂN – CA MỔ GIỮA MƯA LŨ TRÊN CON THUYỀN NHỎ Ở QUẢNG BÌNH (2020)**

18/12/2025Hồ Văn Tiến (Đoàn cơ sở Tiểu đoàn 6, Học viện PK-KQ, Đoàn Thanh niên Quân Đội)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÁC SĨ VÕ HỮU TÂN – CA MỔ GIỮA MƯA LŨ TRÊN CON THUYỀN NHỎ Ở QUẢNG BÌNH (2020)**

Tháng 10 năm 2020, trận “đại hồng thủy” quét qua Quảng Bình khiến nhiều xã bị cô lập hoàn toàn. Nước dâng lên tận mái nhà, lương thực và thuốc men đều thiếu. Trong tình cảnh đó, trạm y tế xã Hàm Ninh nhận được tin một sản phụ sắp sinh nhưng không thể di chuyển vì nước đã ngập đến thềm nhà. Bác sĩ Võ Hữu Tân, trưởng trạm y tế, đứng trước lựa chọn khó khăn: hoặc chờ nước rút – điều gần như không thể – hoặc phải mổ sinh ngay trên thuyền.

Thời điểm bác sĩ Tân cùng hai nhân viên y tế đến nơi, nhà sản phụ chỉ còn phần mái nhô lên khỏi mặt nước. Họ phải dùng thuyền nhỏ chèo đến, rồi đưa sản phụ lên một con thuyền lớn hơn đã chuẩn bị sẵn làm “phòng mổ dã chiến”. Trời mưa tầm tã, gió mạnh làm chiếc thuyền rung lắc liên tục. Đèn pin được buộc trên mái bằng dây chun để giữ ánh sáng. Trong hoàn cảnh thiếu thốn vô cùng, bác sĩ Tân quyết định tiến hành mổ lấy thai vì tình trạng tiền sản giật của sản phụ đã trở nên nguy hiểm.

Mỗi thao tác đều trở nên khó khăn: dao mổ phải khử khuẩn bằng cồn trong khi gió lùa liên tục; dụng cụ phải giữ chặt kẻo trượt theo độ nghiêng của thuyền. Hai nhân viên y tế giữ cố định sản phụ và che chắn mưa hắt vào. Bác sĩ Tân tập trung tuyệt đối, tay run vì lạnh nhưng vẫn vững từng đường rạch.

Sau gần một giờ, tiếng khóc của em bé vang lên giữa biển nước mênh mông. Nhưng thử thách chưa dừng lại: sản phụ bị băng huyết, yêu cầu xử trí ngay. Bác sĩ Tân tiến hành tiêm thuốc, khâu cầm máu và truyền dịch tạm bằng dây truyền tự chế gắn vào mái thuyền.

Khi mẹ con sản phụ ổn định, bác sĩ Tân mới cho phép mình ngồi xuống, mệt lả nhưng ánh mắt vẫn đầy nhẹ nhõm. Người dân trong vùng xúc động nói:
“Giữa nước lũ, bác sĩ Tân đã kéo sự sống trở lại.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn